Ám ảnh (8)

Autophobia

Sợ cô đơn

Tôi tự nhủ nên tập trung làm một số việc trong nhà và không nên lo lắng về điều gì. Nhưng tôi không thể. Sự sợ hãi đang ngày một lớn lên trong ngực. Giống như nó đang tìm cách để bám chặt lấy cơ thể tôi. Sẽ ra sao nếu anh ấy cũng mất tích như Jay Dahlberg và đứa trẻ ở Beardsley?

Tại sao tôi không hỏi anh điều này?

Thật quá khủng khiếp khi nghĩ về nó.

Tôi cho một ít khoai tây nghiền lên lò sưởi để hâm cho nóng lại. Và tôi bắt đầu đọc bức thư về Alemayehu Fantu, một chủ siêu thị ở Ethiopia. Cảnh sát đã bắt ông ta nhưng không đưa ra lời buộc tội nào. Hiện ông đang bị giam tại đồn cảnh sát số 8 Woreda ở Addis Ababa. Ông bị đưa ra tòa một tuần sau khi bị bắt. Người ta kể rằng chân ông có những vết bầm tím và chấn thương. Ông ta hầu như không thể tự đi lại được. Người ta cũng cho biết ông ta có lẽ đã bị sốc mạnh. Không một ai được phép vào thăm. Và ông ta không nhận được bất cứ sự trợ giúp nào về mặt pháp luật. Ông ta đã bị giăng bẫy, bị bắt, bị tra tấn nhưng không hề bị kết tội.

Tôi cảm thấy sôi sục và bắt đầu viết. Tôi ghì chặt ngón tay vào cái bút đến nỗi cảm thấy đau nhưng tôi chẳng thèm quan tâm. Nó chẳng đáng gì so với những điều mà Alemayehu Fantu đang trải qua, những điều mà Jay Dahlberg có thể đang phải chịu đựng, không đáng gì so với những điều mà Nick.... Không. Anh ấy sẽ không sao.

Tôi vẫn không thể hiểu được tại sao con người lại có thể đối với nhau như vậy? Lại có thể sống thờ ơ trước những việc mình đã gây nên? Tại sao chúng ta không giúp đỡ những người bị oan trái?

Nick đang ở đâu đó trong khu rừng kia một mình. Còn tôi ngồi đây và làm gì? Viết những lá thư ư?

Tôi cần một kế hoạch.

Được rồi. Nếu những thứ liên quan đến yêu tinh là có thật thì chắc chắn phải có cách để tìm ra chúng phải không?

Tôi bật máy tính. Thề có chúa là phải mất hàng thế kỷ tôi mới có thể vào được vì nội Betty sử dụng đường truyền điện thoại. Mãi thì tôi cũng vào được. Tôi gõ vào trang tìm kiếm từ khóa “Chiến đấu với yêu tinh.” Và tất cả những trang liên quan hiện ra. Nhưng cho đến trang thứ 8 thì tôi mới tìm được một chút manh mối.

Tôi bỏ qua những đoạn giải thích về yêu tinh, đại loại như nó không phải là loài thiên thần Tinker Belle, nó rất nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm và đừng bao giờ có ý định tìm gặp nó... Tôi khịt mũi.

Sau cùng, tôi cũng tìm thấy điều mình muốn: “Thứ duy nhất có thể đánh bại được yêu tinh chính là sắt. Sắt có thể tìm thấy trong thép. Nó là thành phần cấu tạo chủ yếu của các thanh nối trên đường ray xe lửa, các tòa nhà chọc trời và xe ô tô. Yêu tinh luôn tìm mọi cách để tránh xa chúng.”

Vậy đó là nguyên nhân vì sao mà bọn chúng có mặt ở đây. Hầu hết các ngôi nhà đều được làm bằng gỗ và không được làm bằng thép như những ngôi nhà ở thành phố. Ở đây cũng chẳng có ngôi nhà cao tầng nào, chỉ toàn cây cối. Hơn nữa cũng không có nhiều ô tô vì dân cư thưa thớt.

Tôi không thể đợi để nói với Nick điều này được nữa, nhưng trước hết phải tìm thấy anh ấy.

Hiểu rồi. Sắt là thành phần cấu tạo nên thép.

Tôi đảo mắt quanh phòng và tìm thấy chiếc gậy cời lửa, nó được làm bằng thép không rỉ và được dùng để khơi những khúc gỗ trong lò.

Tôi hết sức khẩn trương, gọi điện đến trung tâm cứu thương để gặp nội nhưng người ta bảo rằng nội đang đi Trenton, có một vụ va chạm giữa xe chở gỗ và một chiếc xe tải nhỏ.

Cô Jessie nói với tôi: “Bà ấy có thể sẽ đi lâu đấy.”

“Vâng. Hãy bảo bà Betty gọi cho cháu, cháu là Zara.”

“Ồ. Tất nhiên, cháu gái. Cô sẽ chuyển lời.”

Vậy nghĩa là tôi bị bỏ ở nhà một mình với hàng tá câu hỏi và không một câu trả lời.

Tôi bước ra ngoài và đứng ở hành lang nghe ngóng. Không một tiếng động nào, thậm chí một tiếng chim kêu cũng không. Tiếng gió rít qua từng cành cây. Một quả thông rơi từ mái nhà xuống, lăn lại gần chân tôi và khiến tôi giật mình, nhảy lên. Tay vẫn giữ chặt thanh sắt.

“Thật nhát gan.” Tôi lẩm bẩm.

Tôi tiến đến chiếc xe của Nick, đưa cánh tay bị thương mở cửa xe. Mùi của Nick vẫn còn thoang thoảng ở đấy. Tôi nắm lấy chiếc bánh lái. Tôi rùng mình và linh cảm thấy điều chẳng lành. Tôi không muốn Nick gặp nguy hiểm. Tay tôi kéo mạnh chiếc bánh lái, nó rung lên. Vết thương ở tay là dấu hiệu được bảo vệ, thật kỳ lạ. Quan sát mọi thứ đang diễn ra xung quanh. Sự ớn lạnh bắt đầu chạy từ bàn tay lên cánh tay rồi dần về tim.

“Nick?” Tôi thì thầm.

Tôi vén mấy sợi tóc bị gió làm xõa xuống che trước mặt. Tôi tháo sợi dây thun ở cổ tay ra và buộc chúng lại phía sau. Mặt trời đã lặn xuống sau những rặng cây. Những tia sáng cuối cùng sáng rực rỡ trước khi bị màn đêm chôn vùi.

“Nick?” Tôi gọi lớn hơn.

Không có tiếng trả lời.

Tôi cố gọi lớn hơn.

“Nick? Anh có ở đây không?”

Một tiếng tru dài, ghê rợn vang lên. Tôi như chết đứng.

Và rồi tôi nghe thấy một âm thanh còn đáng sợ hơn. Từ đằng xa, một giọng nói khô khan, rên rỉ cất lên, đó không phải giọng của Nick nhưng tôi có thể nhận ra đó là giọng nói tối hôm qua.

“Zara. Hãy đến đây với ta.”

Phonophobia

Sợ tiếng động và giọng nói

Tôi bước một bước, duy nhất một bước, hướng về nơi phát ra giọng nói.

“Nick?”

“Zara...”

Tôi đứng lại và nhìn xung quanh. Những đám mây đen đang che phủ bầu trời, chúng trở nên u ám và nguy hiểm. Những con gió thổi mạnh khiến cho cây cối nghiêng ngả, những cây con không chịu nổi sức gió oằn xuống trông thật tội nghiệp. Tôi ôm sát cánh tay vào thân người, cố gắng để xua đi cái cảm giác ớn lạnh bên trong.

“Zara...”

“Nick? Có phải anh không?”

Vẫn không có tiếng trả lời.

“Anh ở đâu hả?” Tôi hét lên.

“Lại đây với ta.”

“Nói ta biết ngươi là ai?”

“Zara...”

Tôi dẫm mạnh chân xuống mặt đất. “Nghe này. Chuyện này thật điên rồ. Hãy nói ta biết ngươi là ai và ta sẽ đi, được chứ? Nhưng ta muốn nói với ngươi rằng nếu ngươi làm hại Nick thì ta sẽ không bằng lòng đâu.”

Tiếng của tôi văng vẳng trong không khí như một lời cảnh báo. Tôi cảm thấy ấm áp như có một ngọn lửa đang cháy bên trong tôi. Cơn giận đã đem đến điều đó.

“Zara...”

“Gọi tên ta như thế đủ rồi.” Tôi hét với tất cả sự tức giận. “Thật nhố nhăng.”

Tôi bắt đầu bước thẳng vào khu rừng và không quan tâm đến nó nữa. Sự giận dữ khiến tôi trở nên mạnh mẽ và đã sẵn sàng để đối mặt và giao chiến với một kẻ nào đó trong kia cho dù trước đây tôi chưa bao giờ đánh một ai. Friedrich Nietzsche từng nói: “Anh, một người anh hùng chiến đấu với lũ ác quỷ, phải cẩn thận để không biến mình thành một con quỷ theo cách đó.”

Tôi tiến sâu vào trong khoảng năm mươi bước rồi dừng lại, đứng trên một bãi đất cứng. Tôi đang làm đúng như những gì mà người ta khuyên tôi không nên làm, những gì mà tôi đã hứa với Nick là tôi sẽ không làm. Tôi thét lớn.

Tôi tức giận với bản thân, tức giận với giọng nói kia và tức giận Nick. Tôi cầm chắc thanh sắt trong tay.

Giọng nói lại vang lên phía sau tôi: “Ở ngay đây thôi, Zara. Đừng dừng lại lúc này.”

Tôi xoay người lại nhưng không thấy bất cứ ai.

“Ngươi ở đâu?” Tôi hỏi.

Không ai trả lời.

“Ngươi là ai?”

“Một người quen.” Giọng nói vang lên ngay bên tôi. Tôi xoay người ra bốn phía. Đó không phải giọng của Nick, già dặn và nhanh hơn.

“Tại sao ngươi biết tên ta?” Tôi hỏi và chăm chú lắng nghe.

“Ta luôn biết, công chúa ạ.”

Zara nghĩa là công chúa. Đúng thế. Tôi không quan tâm ý nghĩa của tên mình là gì. Tôi băng qua những viên đá nằm xen kẽ với mấy trái thông và rễ cây hướng về phía mà tôi nghĩ là nơi phát ra giọng nói đó.

“Không. Ngươi không biết đâu. Ngươi đang ở đâu?”

Không một bóng người xuất hiện. Khắp nơi chỉ có cây cối và chỉ cây cối. Tôi xoay người nhìn về hướng ngôi nhà, nhưng tất cả đã bị che phủ bởi rừng cây. Trời càng ngày càng tối.

Nỗi sợ hãi khiến tôi cảm thấy nôn nao. Đây là lần đầu tiên tôi không thấy lo sợ cho Nick. Tôi sợ cho chính bản thân tôi. Tôi có thể biến mất. Biến mất một cách nhanh chóng.

“Ngươi ở đâu?”

“Ở đây.” Giọng nói cất lên phía bên trái nơi tôi đứng. Tôi lao về phía đó, băng qua những thân cây to và màn đêm đang ngày một dầy đặc. Khu rừng đã về đêm.

“Ngươi đã bắt Nick rồi phải không? Ta thề có chúa nếu ngươi bắt anh ấy ta sẽ đá vào mông nhà ngươi.”

Tôi chạy đến một quãng rừng thưa. Một nhóm cây mọc thành hình vòng tròn hệt như những người lính gác. Tuyết bắt đầu rơi xuống. Tôi dừng chân đứng giữa cái vòng tròn đó. Một mình tôi đứng giữa khu rừng nhìn từng đợt tuyết rơi ngày một nhanh.

“Ngươi đang muốn làm ta mất phương hướng à?” Tôi nắm chặt hai tay rồi buông ra. Tôi không nhìn thấy hắn ta. Tôi đang sợ. Tôi không thể sợ. “Ta cảm thấy khó chịu về ngươi rồi.”

Vẫn không có tiếng trả lời.

“Ta không thể tưởng tượng được ngươi là người như thế nào.”

Không có giọng nói nào cất lên nữa.

Đầu tôi quay cuồng. Tôi đã không nhớ rằng người ta gọi tình trạng này là chứng sợ tiếng nói. Quỷ tha ma bắt nó đi!

Phobophobia sợ bị ám ảnh.

Photoaugliaphobia sợ ánh sáng mạnh.

Photophobia sợ ánh sáng.

Phonophobia sợ tiếng nói.

Nó là một trong những nỗi sợ đó. Và theo thứ tự anphabe nỗi sợ tiếp theo là gì nữa?

Phronemophobia sợ suy nghĩ.

Tôi không sợ suy nghĩ vì suy nghĩ khiến tôi cảm thấy bình tĩnh. Tôi tìm kiếm xung quanh những gốc cây gần đó. Tìm kiếm và tìm kiếm...

Tôi đang ở đâu?

Trong rừng.

Nick đang ở đâu?

Tôi không biết. Nick cũng không biết.

Giọng nói kia từ đâu?

Tôi đưa tay vào túi tìm chiếc điện thoại. Chúa ơi, tôi đã để nó trong chiếc túi thể thao. Tôi lắc đầu, cảm thấy thất vọng. Làm sao tôi lại có thể làm thế chứ? Có thể tôi đã lần theo giọng nói của một kẻ giết người hàng loạt nào đó, một mình bước vào khu rừng tối tăm và vắng vẻ giống như trong tiểu thuyết của Stephen King và ngu ngốc thay tôi không mang điện thoại của mình theo.

Một âm thanh bật ra từ cổ họng tôi, thống thiết, u uất. Tôi nuốt nước miếng, cố trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng thực ra tôi đang chết dần trong sự yếu đuối, hèn nhát. Tôi chỉ đứng đây chờ đợi kẻ giết người đến.

Tuyết bắt đầu đu mình trên những cành cây. Chúng bám lại trên tóc, trên quần áo và dính chặt lấy đôi giày của tôi. Tuyết rơi thật nhanh, trong phút chốc nó đã bao phủ toàn bộ mặt đất. Điều đó có nghĩa là nếu có ai đi theo hắn ta sẽ để lại dấu chân trên mặt đất.

“Zara.” Giọng nói lại cất lên. “Lại đây với ta.”

Tôi lắc đầu.

Tôi đã hành động một cách không có lý trí. Và bây giờ tôi sẽ không làm gì tồi tệ hơn nữa.

“Không.”

Tôi lau những hạt tuyết bám trên mặt.

“Ở bên này.”

Tôi nhắm mắt lại và không cử động.

“Ta lạc đường rồi. Chính ngươi đã khiến ta lạc đường.” Giọng tôi chùng xuống. “Đó là điều ngu ngốc nhất ta đã làm.”

Và tôi nghe thấy nó, một giọng cười sảng khoái, nhưng không hẳn là cười, nó hệt như một tiếng tru dài.

Tiếng tru của loài chó sao?

Đấy là một con chó. Và tốt nhất nó là chó vì tôi không thể nào cầm cự được với một con sói vào lúc này.

Tôi chú ý lắng nghe. Cũng có thể cuốn sách mà tôi từng đọc hồi lớp bốn về hai chú chó German Shepards và Saint Bernards luôn xuất hiện trong những tình huống khẩn cấp để cứu mạng con người là có thật. Có thể một chú chó đáng yêu nào đó sẽ đến cứu tôi thoát khỏi hoàn cảnh này. Thậm chí là nó có thể mang theo một thùng bia dưới cổ của nó nữa nhưng tôi chẳng thèm quan tâm. Tôi đang phải chuẩn bị đối mặt với một con ma sói hay bất cứ thứ gì có thể xảy đến với tôi ngay lúc này.

Hy vọng là điều thật điên rồ. Nó sẽ khiến bạn tin vào những điều bạn hy vọng.

Tôi tiến về phía phát ra tiếng hú, như tìm kiếm một người bạn, có thể là một bộ lông hay một hàm răng sắc nhọn đầy nước dãi.

Tiếng hú ngày một gần. Nó đã phát ra từ phía sau tôi. Tôi lao nhanh về phía trước, mặc cho tuyết đang rơi nhiều hơn, bao phủ lên toàn bộ mặt đất. Những viên đá và rễ cây nằm khuất dưới lớp tuyết khiến cho mỗi bước chân của tôi gặp nguy hiểm hơn. Tôi có thể trượt ngã bất cứ lúc nào.

Tôi dừng lại và hít thở. Tôi không biết mình đang ở đâu trong khu rừng này. Đầu tôi lại quay cuồng.

Hít vào nào, Zara.

Bây giờ hãy thở ra đi.

Kể tên những nỗi sợ đi nào. Tôi tự nhủ.

Nhưng tôi không thể. Tôi không còn nhớ được gì nữa.

Hít vào.

Tôi bỗng nhớ đến câu nói của cô Nix rằng nên mặc áo trái mỗi khi ra ngoài để không bị lạc. Rõ ràng cô ấy không phải là người thực tế và đó là một lời khuyên cực kỳ mê tín và ngốc nghếch, nhưng ngay lúc này tôi lại sẵn sàng làm như vậy, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thoát khỏi nơi quỷ quái này.

Tôi cởi chiếc áo khoác ra và lộn ngược lại. Tôi cũng làm như thế với chiếc áo ngắn tay. Tôi thấy mình đang làm một điều hết sức kỳ cục.

“Không thể để mọi chuyện trở nên xấu hơn.” Tôi nói thầm với những thân cây và bắt đầu chạy.

Tôi không biết mình đã chạy như thế bao lâu. Tôi cắm đầu chạy như thể một người mù xuyên qua cánh rừng, tôi nhảy qua rất nhiều thân cây bị đổ, tóc của tôi vướng vào những cành cây thấp và tung ra, thỉnh thoảng tôi cảm thấy chân mình tê cứng và không muốn cử động nữa. Những âm thanh lùng bùng như tiếng trống vang rền trong đầu tôi.

Tôi nghe thấy tiếng con chó.

Tôi đuổi theo nó, càng ngày càng gần hơn cho đến khi tôi chợt nhận ra mình đã thoát khỏi khu rừng. Trước mặt tôi lúc này là một bãi cỏ rộng.

Tôi xoay cánh tay của mình trong không trung. Lúc ấy có lẽ tôi đã cúi xuống và hôn lên mặt đất vì sung sướng nếu như nó không bị phủ đầy tuyết. Tôi đã làm được rồi! Tôi đã thoát khỏi khu rừng chết tiệt kia.

Hoan hô, Zara!

Hoan hô, chú chó của tôi!

Tôi nhảy một điệu mừng chiến thắng giống như những cầu thủ bóng đá vẫn thường làm mỗi khi ghi bàn.

Tôi đưa mắt nhìn quanh. Ánh đèn trước hành lang ngôi nhà vẫn sáng. Chiếc xe của nội không có ở gara. Chiếc Mini Cooper của Nick vẫn đậu ở lối ra vào và bị tuyết bao phủ. Không có bất cứ dấu chân nào quanh đây.

Tôi cảm thấy hụt hẫng. Nuốt nước bọt rồi nhìn xung quanh, cố phát hiện ra dấu vết nào đó của kẻ đã phát ra giọng nói kia.

Chỉ có cây cối mà thôi.

“Nick?”

Tiếng gọi của tôi vang lên trong bầu không khí chứa đầy tuyết một cách tuyệt vọng. Tôi nhấc từng bước chân mệt mỏi trên tuyết. Từng bước, từng bước một. Đôi giầy chạy của tôi đã ướt đẫm. Đến bây giờ tôi mới để ý thấy điều đó. Tôi gạt bỏ những lo lắng về ngón chân có thể bị đóng băng của mình ra khỏi đầu. Tại sao anh ấy vẫn chưa quay lại?

“Nick?” Tôi gọi.

Tôi cảm giác có gì đó bên phải tôi và tôi quay lại, nắm tay, chuẩn bị đấm đá loạn xạ và bỏ chạy. Nhưng đó không phải là kẻ mà tôi nghĩ. Ngay kia, bên cạnh chiếc xe của Nick là một chú chó to lớn và kỳ lạ nhất mà tôi từng thấy. Nó gầy hơn giống chó Saint Benard nhưng bù lại cao hơn và cơ bắp chắc khỏe hơn. Bộ lông của nó màu nâu giống lũ sói nhưng sói không to như vậy. Nhưng liệu có phải nó là sói không? Không. Chắc chắn không.

Có thể nó là con chó đã đưa tôi về nhà, vị cứu tinh của tôi.

Tôi giơ tay ra và nó ngẩng đầu nhìn tôi. Đôi mắt đen và sâu thật đẹp, trông nổi bật hơn bởi màu trắng của tuyết phủ trên bộ lông của nó.

“Chó yêu. Lại đây nào... mày có biết Nick đang ở đâu không?”

Cho đến lúc này tôi mới để ý đến một vật trên lưng của nó, một mũi tên cắm sâu vào da thịt và bị kẹt lại ở đó. Vết thương đang rỉ máu và thấm đỏ một mảng lông trên lưng. Ngay miệng vết thương có vài giọt máu đã đông lại thành cục. Kẻ nào đã bắn nó bằng một mũi tên chứ? Tại sao con người lại có thể làm thế được. Cơn giận dữ dâng lên trong tôi và tôi nghiến chặt răng để kìm nén nó xuống. Con chó rên rỉ và tất cả nỗi tức giận của tôi như biến mất.

“Ôi, chó cưng.” Tôi chạy về phía nó và không cần quan tâm đến việc nó rất to lớn và có thể là một con sói. Tôi quỳ xuống trước mặt nó.

“Có bị đau lắm không?”

Nó hít hít bàn tay của tôi. Tôi đưa tay vuốt nhẹ lên mõm và nhìn thẳng vào mắt nó. Và tôi hoàn toàn cảm thấy có cảm tình với chú chó dễ thương này. Nó đáp lại cử chỉ của tôi bằng cách nâng người lên về phía tôi nhưng có lẽ vết thương trên lưng nó quá nặng khiến nó khụy người xuống và rên la thảm thiết. Thật tội nghiệp.

Tôi đưa ngón tay lạnh cứng của mình đỡ lấy cằm nó và một cảm giác ấm áp chạy trên đầu ngón tay.

“Tao phải đưa mày đến một chỗ ấm áp hơn.” Tôi đứng dậy và vỗ vào đùi mình, hy vọng nó hiểu được ý tôi. “Đi nào.”

Tôi chầm chậm tiến dần về phía căn nhà. Chốc chốc lại nhìn về phía sau để chắc rằng nó đang theo tôi.

Tôi lại vỗ vào đùi và gọi. “Đi nào.”

Với một tư thế mạnh mẽ và uyển chuyển, nó nhìn thẳng vào tôi. Tôi nhìn vào ánh mắt của nó. Có chút gì đó hoang dã, mạnh mẽ và thông minh toát lên trong đôi mắt ấy.

“Tao chỉ muốn chăm sóc mày thôi mà.” Tôi nhẹ nhàng nói. Tôi giấu hai bàn tay của mình vào trong ống tay áo. Không khí lạnh khiến cho mấy ngón tay của tôi tê cóng. “Hãy theo tao vào nhà đi. Tao sẽ lấy mũi tên kia ra và sưởi ấm cho mày. Hãy để tao cứu lấy mạng sống của mày, được chứ.”

Tôi nhìn vào mắt nó rồi ngẩng đầu lên nhìn những đợt tuyết đang rơi ngày một nhiều và tôi nhìn sang chiếc Mini Cooper. Giọng nói của tôi bắt đầu nghẹn lại trong cổ họng.

“.. và sau đó, tao có thể gọi cho nội Betty, rồi chạy ra ngoài một lần nữa để tìm Nick, người chủ của chiếc xe ngoài kia.” Tôi giải thích.

Nó ngẩng cao đầu khi tôi nhắc đến tên Nick.

Một tia hy vọng có vẻ điên rồ vụt lên trong tôi. “Mày đã nhìn thấy anh ấy à? Mày đã nhìn thấy Nick phải không?”

Nhưng nó chẳng thèm trả lời, chỉ vẫy đuôi một cách yếu ớt. Tất nhiên chó thì không thể trả lời được. Tôi đã quên mất điều đó vì cứ nghĩ nó chính là Nick. Có vẻ như tôi đã tin vào người thú và yêu tinh. Từ một nơi sâu kín nào đó trong lòng mình, tôi vẫn luôn tin vào sự tồn tại của những người thú và yêu tinh, niềm tin đó cứ lớn dần, lớn dần và trỗi dậy không ngừng cho dù tôi có cố gằng kìm nén thế nào đi nữa.

Chỉ tay về phía cửa chính tôi nói. “Vào nhà đi nào.”

Hai tai của nó vểnh lên như nghe ngóng, mấy bắp thịt khẽ rung lên. Nó vụt qua mặt tôi và nhảy phốc lên hành lang. Tôi không thể nào hiểu được chuyện gì vừa xảy ra. Nó đã nhảy xa hơn 3 mét là ít. Làm sao nó có thể làm được chứ? Tôi bước lên bậc tam cấp và đặt tay lên đầu nó, vuốt ve.

“Ngoan lắm chó cưng.” Tôi mở cửa ra. “Tự tìm một chỗ cho mình đi nhé.”

Căn phòng rất ấm áp và dễ chịu, nó đứng bên cạnh cửa ra vào, toàn thân ướt sũng, dường như vẫn chưa trút bỏ được vẻ khiếp sợ trên mặt. Tôi cầm một tấm khăn lót đệm trên ghế và ném về phía nó.

“Được rồi.” Tôi lùi lại, giang tay ra hiệu với nó. “Hãy cố giữ ấm nhé. Được chứ? Tao sẽ đi gọi bác sỹ thú y cho mày.”

Tôi cầm lấy điện thoại và sang phòng bên tìm cuốn danh bạ. Khi quay trở lại, tôi thấy nó nằm sụp xuống dưới nền nhà ngay cạnh cửa ra. Tôi ngồi xuống bên cạnh và nó kê đầu vào tay tôi. Tôi cúi người xuống hôn lên chiếc mũi màu đen và rất khô ráo của nó. Bỗng toàn thân nó run lên.

“Chó ngoan. Mọi chuyện ổn rồi mà.” Tôi vỗ về và lật cuốn danh bạ ra. Chỉ có duy nhất một số của bác sỹ thú y, nó là số khẩn cấp. Tôi bấm máy.

Một giọng nói khó chịu vang lên. “Cuộc gọi của quý khách không thể thực hiện được.”

Tôi cúp máy. Tôi gần như dập mạnh nó xuống vì tức giận. Dù sao trút giận lên những vật vô tri vẫn hơn là lên người khác.

Tôi cố gắng nén cơn giận xuống, giữ bình tĩnh và tập trung suy nghĩ. Có thể tôi đã gọi nhầm số. Tôi cố thử thêm vài lần nữa nhưng vẫn không có kết quả.

“Cuộc gọi của quý khách không thể thực hiện được.” Một đoạn ghi âm được phát đi một cách miễn cưỡng.

Con chó rên rỉ khiến tôi cảm thấy bứt rứt. Tôi không còn để ý đến việc gọi điện nữa mà tự mình xem xét vết thương trên lưng nó. Mũi tên được làm từ một loại gỗ màu đen, phần đuôi của nó được gắn một miếng giấy màu xanh. Nó sẽ rất đẹp nếu như không cắm sâu vào da thịt như thế.

“Ai đã làm thế với mày chứ?” Tôi thì thầm.

Nó thở ra một luồng hơi nóng như muốn trả lời tôi. Trông nó có vẻ đau đớn. Sự lo lắng bắt đầu bao trùm lấy tôi, tôi cảm thấy nôn nao như vừa uống một lúc tám cốc cà phê. Tôi xoa đầu, suy nghĩ. Và cuối cùng cũng tìm ra câu trả lời,

“Tao sẽ gọi cho nội.” Tôi nói với nó. “Nội Betty sẽ biết nên làm thế nào. Bà ấy là người rất khéo léo. Mày sẽ thích cho mà xem.”

Tôi cầm lấy điện thoại và bấm số. Lẽ ra tôi nên gọi cho Jessie thay vì gọi cho nội. Nhưng đây là chuyện nghiêm trọng và thật ngạc nhiên là nội bắt máy.

“Nội à. Có một con chó đang bị thương ở nhà. Ai đó đã bắn nó bằng một mũi tên. Cháu đã gọi bác sỹ thú y nhưng không ai trả lời. Và cháu không tìm thấy Nick trong khi xe của anh ấy ở ngoài sân. Nội về nhà được không?” Tôi nói gấp gáp.

“Zara, hãy bình tĩnh đi cháu yêu.” Giọng nội rất dứt khoát. “Bình tĩnh và nhắc lại ta nghe chuyện gì đã xảy ra.”

Tôi nhắc lại một lần nữa. Cùng lúc ấy, con chó rúc đầu của vào lòng tôi. Nó run bắn lên. Ôi lạy Chúa!

“Người nó đang run lên.” Tôi nói với nội.

Hơi thở của nó bắt đầu dồn dập và đứt quãng. Đôi mắt của nó nhìn chăm chăm vào tôi như tin tưởng. Nó tin rằng tôi có thể cứu mạng nó. Ngay lúc này, tôi bỗng trở về với cái cảm giác khi đứng nhìn ba ôm chặt lấy ngực và đổ gục xuống sàn. Tôi chỉ đứng nhìn, không biết làm gì để giúp ba. Tôi thực sự là một đứa khờ dại sao? Tôi không thể giúp bất kỳ ai.

“Nội,” tôi nài nỉ, “làm ơn hãy về nhà đi.”

“Ta đang trên đường về đây cháu yêu. Nhưng đường xấu quá, có thể sẽ khiến ta mất một chút thời gian.”

“Nhưng con chó thì sao? Nó đang rất đau đớn và còn Nick nữa.... anh ấy đã mất tích.”

“Sao?”

“Nick đưa cháu về nhà. Chúng cháu đã nghe thấy điều gì đó trong rừng. Sau đó, anh ấy dặn cháu ở trong nhà rồi chạy thẳng vào trong đó. Bây giờ vẫn chưa trở ra.”

“Nick chưa quay lại và đang có một con chó trong nhà sao?”

“Vâng. Cháu đã ra ngoài tìm Nick và nghe thấy ai đó gọi tên cháu.”

“Zara!” Nội ngắt lời tôi. “Cháu đã khóa cửa lại chưa?”

Tôi nhìn ra cửa và trả lời. “Rồi ạ. Nhưng anh ấy đã mất tích và con chó đang rất đau đớn...”

“Trước tiên, cháu hãy bĩnh tĩnh đã, hít thở một hơi thật sâu. Cháu sẽ chẳng giúp gì được cậu ta nếu cháu cứ hoảng sợ như vậy. Được chứ?”

Tôi ngượng ngùng hít một hơi thật sâu và trả lời. “Được rồi ạ.” Tôi vỗ về lên đầu con chó. Nó đưa mắt nhìn tôi. Có gì đó trong đôi mắt của nó khiến tôi cảm thấy bình tĩnh và mạnh mẽ hơn. Nó tin vào tôi và tôi tin vào chính mình.

“Tốt.” Giọng của nội dứt khoát và bĩnh tĩnh. “Ta sẽ bảo Jessie cử một đội đến đó. Ta sẽ về ngay thôi.”

“Nói cho cháu biết nên làm gì bây giờ đi.”

“Trước tiên cháu hãy rửa tay thật sạch bằng nước nóng và xà bông diệt khuẩn để khỏi nhiễm trùng.”

Tôi nhẹ nhàng nhấc đầu con chó lên và đặt nó xuống sàn, vòng qua cơ thể to lớn của nó và xuống bếp rửa tay.

“Xong rồi.” Tôi trả lời nội.

“Tốt. Bây giờ lấy khăn lau khô nước và bôi thuốc kháng sinh vào. Thuốc trong tủ thuốc ở nhà tắm.”

Tôi quay trở lại lấy chiếc khăn và lọ thuốc bôi vào tay. Lọ thuốc vẫn mở nắp vì tôi chẳng có thời gian để đóng nó. “Được rồi ạ.”

“Việc đầu tiên là cháu phải rút mũi tên ra khỏi nó.”

“Ồ không. Cháu không biết đâu...”

“Cháu phải làm. Cháu có thể làm được mà. Mạnh mẽ và cứng rắn lên Zara. Có ta ở đây mà.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mũi tên và chạm vào nó. Con chó khẽ rên lên nhưng mắt nó vẫn nhắm chặt.

“Cháu phải bỏ điện thoại xuống.” Tôi nói.

“Bắt đầu đi và nhổ nó ra nhé cháu yêu.”

Tôi đặt chiếc điện thoại lên tấm thảm cạnh cửa ra vào. Tôi dùng bàn tay nắm lấy mũi tên. Mũi tên rất suôn và cứng, hơi lạnh từ nó thấm vào tay tôi. Tôi thử rút nó lên nhưng nó chẳng hề nhúc nhích. Con chó run rẩy và rên rỉ vì đau đớn. Thề có chúa, tôi cảm thấy tim mình như vỡ ra.

Cổ họng tôi đắng ngắt. “Mình có thể làm được mà.” Tôi tự nhủ.

Tôi nắm chặt tay và cố gắng kéo một cách nhẹ nhàng. Mũi tên như đang chiến đấu với tôi còn con chó thì rên lên lần nữa. Tiếng rên la thảm thiết, buồn bã của nó khiến cho nước mắt của tôi chực trào ra. Chắc hẳn nó đang rất đau đớn và chính tôi đang làm nó đau.

“Chỉ lần này nữa thôi nhé.” Tôi nói. “Sẽ xong ngay thôi. Mày là một chú chó dũng cảm mà.”

Một tiếng “phụt” vang lên, mũi tên bị rút ra kéo theo một tia máu đỏ tươi. Con chó giật nẩy lên và thôi không rên rỉ nữa.

“Chó ngoan!”

Nó không cử động, máu rỉ ra từ vết thương.

Tôi ném mũi tên ra xa, một tay giữ chặt miệng vết thương, tay kia nắm lấy chiếc điện thoại.

“Cháu đã rút mũi tên ra nhưng bây giờ vết thương đang chảy máu... Xin lỗi mày nhé chó con.”

“Được rồi. Nội nói. “Nó có chảy thành tia không?”

“Không.” Tôi nhìn vào vết thương đang chảy máu. “Nó chảy chậm thôi.”

“Tốt. Nếu thế cháu không cần phải buộc ca rô. Hãy dùng một miếng băng và nhẹ nhàng đắp lên vết thương. Cháu có miếng băng nào không?”

“Cháu nghĩ là có.” Tôi mở chiếc hộp cấp cứu và tìm kiếm. Mùi máu và chất khử trùng bốc lên từ chiếc hộp. “Đây rồi. Cháu đã tìm thấy nó.”

“Khá lắm, Zara. Đừng lo lắng. Điều tồi tệ nhất đã qua rồi. Ta sẽ nói cho cháu biết tiếp theo phải làm gì. Khi máu ngừng chảy, cháu phải rửa vết thương bằng nước. Nếu còn vết bẩn nào trong vết thương thì cháu hãy dùng chiếc kẹp nhúng vào cồn và gắp nó ra. Tất cả ở trong hộp cấp cứu. Được chứ?”

Nội nói rất nhanh nhưng tôi đã hiểu hết.

“Được ạ.”

“Cháu hãy cạo hoặc nếu không cắt hết những đám lông xung quanh vết thương để nó không làm nhiễm trùng. Sau đó, hãy bôi thuốc kháng sinh lên vết thương và băng kín vết thương lại. Cháu hiểu chứ?”

“Vâng.”

“Cháu đã làm tốt lắm Zara. Ta cũng sắp đến nơi rồi. Có thể cảnh sát sẽ đến đó trước ta đấy.”

“Cháu biết rồi.” Tôi nuốt nước bọt và ước gì nội có thể về ngay để giúp tôi. Tôi ước gì mình không bị bỏ lại một mình thế này. “Cảm ơn nội. Nội có nghĩ Nick sẽ ổn không?”

“Đừng lo cho cậu ấy. Zara. Cậu ta xuất thân từ một dòng dõi đặc biệt. Và cảnh sát cũng sẽ đến đó ngay thôi.”

“Cảm ơn nội.” Tôi nói trong khi vẫn giữ chặt miệng vết thương.

“Không có gì đâu cháu yêu. Cháu làm tốt lắm. Ta rất vui khi cháu gọi ta như thế.”

Nội ngắt máy. Mọi thứ bỗng nhiên chìm trong im lặng. Dòng dõi đặc biệt ư? Ý nội là sao?

Tôi cúi xuống và hôn nhẹ lên mũi nó. “Mày cũng đang suy nghĩ về câu nói của nội như tao à?”

Nó rên rỉ.

“Chỉ còn tao và mày thôi, cún yêu.” Tôi nói với nó. “Nhưng bây giờ mày có thể ngủ yên rồi. Mày có muốn một đĩa súp khoai tây không?”

Nó không đáp. Tất nhiên nó không thể nào nói được. Tôi ngồi lại gần nó.

Tôi và nó thật đơn độc. Rõ ràng, tôi đã cứu sống nó, tất nhiên là với sự giúp đỡ của nội Betty. Nhưng thực sự tôi đã cứu nó. Chính tôi.

Teratophobia

Sợ yêu quái

Tôi làm mọi thứ có thể cho con chó. Sau khi rửa sạch vết thương, tôi phải vất vả nâng cái thân hình nặng nề của nó lên để cố nhét tấm khăn xuống phía dưới. Tôi băng vết thương lại và vỗ về lên đầu nó. Nó khẽ rên lên và ngủ thiếp đi.

“Tôi nghiệp cún con.” Tôi nói một cách âu yếm, cho dù rõ ràng nó chả còn bé bỏng gì. Thậm chí trông bề ngoài nó chẳng giống với những con chó bình thường khác. “Mày có nghĩ là anh Nick sẽ ổn không?”

Nó thở ra với vẻ khó chịu. Tôi thấy toàn thân run lên vì gió lạnh từ bên ngoài tràn vào theo những khe nhỏ gần cánh cửa. Tôi nâng đầu nó khỏi chân tôi và đặt lên tấm khăn tôi lấy trên chiếc ghế. Con chó thật to lớn.

“Mày có phải là người thú không?” Tôi hỏi và cảm thấy ngượng vì câu hỏi của mình. Nó chớp mắt và nhìn chằm chằm vào tôi.

“Xin lỗi đã làm mày thức giấc nhé.” Tôi hôn lên mõm của nó. “Mày ổn rồi chứ?”

Tôi kiểm tra miếng băng trên vết thương và sửa lại chiếc khăn trải nệm.

“Tao nghĩ mày đã hết chảy máu rồi đấy. Tốt rồi. Bây giờ tao phải ra kiểm tra bên ngoài. Tao rất lo cho anh Nick. Đừng ghen tị nhé, tao cũng lo cho mày mà.”

Nó cố gắng ngẩng đầu lên nhưng không được, có lẽ vì quá mệt mỏi và mất sức do vết thương. “Nghỉ ngơi đi cún con. Tao sẽ quay lại.”

Trông nó thật đáng yêu, với bộ lông xù, bộ ngực và xương vai nở, cùng với hàm răng to khỏe. Có lẽ chúng tôi có thể nuôi nó. Ngôi nhà của nội sẽ bớt cô quạnh hơn khi có nó. Và chẳng phải mọi người dân ở Maine đều được khuyên là nên nuôi một con chó hay sao? Tôi nghĩ đây là những suy nghĩ mang tính truyền thống. Một con chó, một chiếc xe tải cũ kỹ trước sân và những thứ linh tinh được đặt trước hành lang là hình ảnh dễ thấy ở vùng này.

Tôi vạch miệng nó ra để quan sát hàm răng sạch sẽ, trắng bóng và to của nó. Và nó mở mắt ra nhìn tôi như trách móc.

Tôi thả tay ra khỏi hàm của nó. “Xin lỗi. Tao biết như thế là hơi thô bạo.”

Nó vẫy đuôi.

“Cảm ơn mày đã dẫn tao về nhà nhé.” Tôi hy vọng nó sẽ hiểu những gì tôi nói.

Và nó vẫy đuôi lần nữa.

“Tao sẽ quay lại ngay thôi.”

Tôi dứng dậy, kiểm tra ổ khóa của cánh cửa chính để phòng trường hợp một tên giết người hàng loạt nào đó có ý định dừng lại trước ngôi nhà của nội. Sau đó, tôi tiến về phía cửa sổ và nhìn ra bên ngoài. Tuyết hầu như bao phủ mọi thứ. Xe của Nick vẫn ở đó. Mấy chiếc bánh xe bị vùi trong tuyết. Tôi cầm lấy cuốn danh bạ rồi quay trở lại phòng ăn. Tôi đi rón rén sợ đánh thức con chó đang ngủ say. Cứ mỗi lúc thở ra, miệng của nó lại rung lên.

“Anh sẽ ổn thôi Nick ạ.”

Tôi tìm thấy số của Nick trong cuốn danh bạ, phía dưới tên của Anna và Mark Colt và bấm máy gọi. Không có ai bắt máy. Tôi gọi lại cho nội Betty nhưng không thể kết nối. Chỉ có tiếng hộp thư thoại của nội. Tôi gọi cho người trực tổng đài và được thông báo là nội đang trên đường về.

“Tốt.” Tôi nói và chợt nhận ra mình hơi bất lịch sự. “Một đêm bận rộn phải không ạ?” Tôi nói tiếp.

“Cháu đang nói với ta à?” Cô Issie nói với giọng gấp gáp khi chuông điện thoại ở một đường dây khác đang vang lên. “Có tin gì của Jay không ạ?”

“Jay Dahlberg à?” Cô Issie thở dài. “Không có. Đừng căng thẳng quá nhé Zara. Người phụ trách thứ hai ở đây lẽ ra đang đến Deer Isle nhưng sau đó đã quay lại chỗ cháu, và cả nội Betty cũng vậy.”

“Họ có thể nhanh hơn được không?”

“Họ đang cố gắng hết sức cháu à. Đường xấu lắm.”

“Vâng. Được rồi.”

“Đừng nản chí nhé cháu gái. Và cũng đừng quá lo lắng. Nick Colt là một chàng trai rất tháo vát. Cậu ta thực sự là một người gác rừng tuyệt vời. Cháu nghe ta nói chứ?”

Tôi cắn chặt môi.

“Cháu nghe chứ?” Cô ấy nhắc lại.

“Vâng.”

“Thôi, ta đang có một cuộc gọi khác. Đừng lo lắng nhé Zara.”

“Vâng.” Tôi không biết mình nên làm gì bây giờ?

Cảm thấy thất vọng, tôi thở dài và gác máy. Tôi bắt đầu nhìn lên sợi chỉ trắng đã chuyển màu quấn trên ngón tay. Ba thường bảo tôi phải bình tĩnh lại. Khi cái trí tưởng tượng quá sức mẫn cảm của tôi khiến chuyện bé xé ra to...

“Mọi chuyện rồi cũng sẽ kết thúc.” Tôi nói với căn phòng ăn. Một cơn gió mạnh đập vào căn nhà rít lên những tiếng ghê sợ. Mấy bóng đèn yếu dần rồi vụt tắt. Nhưng trong tích tắc nó sáng trở lại.

Chiếc đồng hồ kỹ thuật số trên lò vi-ba chỉ về không giờ. Một cành cây bị gió thổi quét qua cánh cửa sổ. Tôi giật bắn người, nhảy lên, hai hàm răng cắn chặt vào nhau.

Thì ra chỉ là một cành cây.

Tôi sẽ phải ra ngoài đó và tìm kiếm Nick. Nhưng trước tiên, tôi phải chuẩn bị xong mọi thứ.

Tôi kéo mạnh cánh cửa tầng hầm, lấy một đôi ủng cũ của nội Betty, một chiếc áo khoác, một ít củi để nhóm lửa phòng khi đèn pin hết năng lượng. Trong lúc vội vàng tôi vấp phải những thanh ray mà nội Betty để trên sàn. Sau đó, tôi xỏ chân vào giầy rồi trùm chiếc mũ lên đầu. Tôi bước lên tầng trên, đôi giầy khiến tôi trở nên nặng nề. Tôi nghiến chặt môi và lộn lại chiếc áo khoác của mình. Tôi mặc vào và kéo khóa lại. Sợi chỉ trên tay vướng vào chiếc khóa và bị đứt ra một ít. Nó sắp bung ra.

“Mình không nên quan tâm nhiều đến một sợi chỉ.” Tôi nói với căn nhà.

Tôi nhặt lấy ba khúc củi và ôm nó bằng một tay. Tay kia tôi cầm lấy chiếc đèn pin, vừa đúng lúc bóng điện tối dần rồi tắt hẳn. Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho trường hợp xấu nhất là chiếc đèn pin này không sáng nữa. Nhưng thật may mắn, một chùm ánh sáng chói lòa phát ra khi tôi bật nó lên.

“Cảm ơn nội Betty.” Tôi thì thầm.

Nội thực sự là một người rất chu đáo. Những chiếc đèn pin của nội luôn được nạp đầy pin.

Tôi tiếp tục bước lên trên và đặt mấy khúc củi lên giá bếp. Tôi ngửi thấy mùi súp khoai tây và một mùi gì đó rất lạ. Nó giống mùi thịt sống và mùi tanh của rừng.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tim tôi bắt đầu đập loạn xạ, tôi lia đèn tìm kiếm khắp căn phòng và khiếp sợ. Ánh đèn trên chiếc lò vi-ba đã tắt từ bao giờ. Không gian trở nên u ám, im ắng và chết chóc.

Tôi nổi nóng và mở ngăn kéo ra, cầm lấy con dao to nhất dùng để thái rau. Nó có cái lưỡi to bằng bạc, sắc bén và chiếc cán khá nặng, màu đen.

Có âm thanh phát ra từ phòng khách. Tay tôi siết chặt lấy con dao. Có thể là con chó.

Cũng có thể không phải nó.

Tôi lê từng bước chân trên nền nhà, cố gắng đến mức tối đa không phát ra tiếng động, nhưng với đôi giày đế cứng của nội thì hầu như không thể. Một tay tôi nắm chắc cán dao sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào, tay kia cầm chiếc đèn pin dài và nặng, cũng có thể dùng nó như một loại vũ khí hiệu quả.

Tôi bước một bước về phía trước, thêm một bước nữa và rọi đèn pin khắp căn phòng. Ngay trước mắt tôi là một gã con trai trần truồng đang quấn mình trong chiếc khăn.

Hormephobia

Sợ cảm giác bị choáng

Tôi la lên, chiếc đèn pin tuột khỏi tay, đập mạnh xuống nền và tắt ngấm vì cú va chạm khá mạnh.

“Zara?” Từ trong bóng tối, tôi nghe thấy giọng anh cất lên.

“Chúa ơi, là anh sao? Anh làm em sợ chết khiếp.” Nói xong tôi quỳ xuống nền mò mẫm tìm chiếc đèn. Tôi tìm thấy nó và bật lên. Tim tôi đập điên cuồng. “Anh đang trần truồng đấy.”

“Thật sao? Anh không biết nữa.” Nick buông một câu đùa cợt yếu ớt.

“Làm sao anh trở nên thế này?” Tôi soi đèn pin vào mặt anh ấy. Tôi thề là không hề soi xuống những chỗ thấp hơn trên người anh. Nick giơ tay che mắt khỏi bị chói, tôi hạ chiếc đèn xuống một chút soi vào những đường cong trên ngực anh. Anh đang quấn chiếc khăn mà tôi lót cho con chó, nên tôi chỉ có thể nhìn thấy một phần cơ thể sung mãn của anh.

Nhưng điều đó chẳng đáng bận tâm lúc này.

Anh chầm chậm cúi đầu xuống khi tôi tiến lại bên anh. Tôi cảm thấy yếu mềm trước anh. Ánh mắt tối tăm của anh toát lên điều gì bí ẩn. “Anh có lạnh không?”

Tôi đưa bàn tay vẫn đang cầm con dao chạm vào anh.

“Anh rất ấm.” Tôi nói với giọng hoảng hốt và lùi người lại, soi đèn vào chiếc núm cửa. Tôi đã khóa nó. Rõ ràng tôi đã khóa lại rồi. “Sao anh lại vào được đây?”

“Cánh cửa.” Nick nói.

Tôi cảm thấy tức giận. “Em đã khóa nó rồi cơ mà.”

Nick không nói gì. Đôi mắt mệt mỏi của anh nhìn tôi.

“Con chó đâu rồi?” tôi hỏi.

Anh không trả lời.

“Con chó,” tôi nhắc lại như thể anh ấy chưa nghe thấy. “Có một con chó ở đây. Nó bị thương. Chiếc khăn mà anh đang quấn trên người, anh đã lấy nó ở đâu thế? Không lẽ vì lạnh anh đã cướp của con chó phải không? Nó đang bị thương đấy.”

Anh vẫn không trả lời.

Tôi nhìn chòng chọc vào anh, chiếc đèn pin rọi thẳng xuống chân. “Sao anh không mặc gì trên người?”

Anh nhíu mày rồi đi về phía chiếc ghế da màu trắng đặt cạnh cửa sổ. Anh ngả người lên ghế, buồn bã. Cơn giận trong tôi lắng xuống một chút.

“Anh bị đau à?”

“Anh không sao.”

Anh đang nói dối tôi. Tôi chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nữa nhưng tôi vờ như tin vào điều anh nói và cố gắng tìm ra sự thật.

“Nick. Em sẽ không tức giận nữa. Em xin lỗi.” Tôi đặt con dao xuống nền nhà và chiếc đèn pin ở mép bàn. Sau đó tôi tiến lại gần anh ấy. “Em đã rất lo cho anh. Những chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Em chạy vào rừng tìm anh và một kẻ nào đó đã bám theo em.”

Nick cầm lấy tay tôi và siết chặt. “Anh đã bảo em ở trong nhà mà.”

“Nhưng em lo cho anh.” Tôi cố gắng bình tĩnh. “Và em có quyền được lo lắng.”

Nick nới lỏng tay ra và bỗng nhiên tôi cảm thấy thật dễ chịu. Tôi nâng tay anh lên và hôn vào nó. Chỉ duy nhất một lần. Giống như nụ hôn mà mẹ vẫn thường giành cho tôi mỗi khi tôi buồn. Tôi chẳng quan tâm khi anh đang trong tình trạng gần như khỏa thân. Chỉ biết rằng tôi vui vì có anh ở bên và không còn cảm thấy đơn độc nữa.

“Và có một con chó ở đây nữa.” Tôi nói và chăm chú quan sát phản ứng của anh lúc ấy. “Nó rất to lớn và có kẻ nào đó đã bắn một mũi tên lên lưng nó. Anh có nhìn thấy nó không? Chắc là nó chạy lên tầng rồi.”

Nick lắc đầu. “Anh không nghĩ vậy.”

“Được rồi. Em không quan tâm đến con chó lúc này.” Tôi giải thích và buông tay anh ra. “Em lo cho anh. Anh bị đau chỗ nào?”

“Anh không sao. Anh khỏi rồi.”

“Ồ. Phải rồi. Nhưng anh khỏi cái gì?”

Anh quay mặt đi.

“Anh ngồi đây nhé.” Tôi rời khỏi anh. “Em sẽ nhóm lò sưởi. Anh hứa là không đi đâu nhé.”

Nick ho một tiếng. “Anh hứa.”

“Thề đi.”

“Anh thề.” Anh mỉm cười.

Cầm lấy chiếc đèn, tôi chạy xuống phòng bếp và mang lên vài khúc củi. Tôi vò mấy tờ báo và nhét vào trong chiếc lò màu đen, to và cổ xưa. Tôi bật cái mồi lửa lên và nhìn thấy vài que diêm khá dài được nội Betty để trong cái rổ bằng sắt treo gần chiếc lò. Khi lửa đã bén, tôi bắt đầu cho củi vào. Ngọn lửa khiến cho căn phòng trở nên ấm áp và lung linh, tuy nhiên các góc xa của căn phòng vẫn chìm trong bóng tối và bí hiểm.

Cái mùi phát ra từ những khúc gỗ bị cháy thật dễ chịu, nó đem đến một cảm giác thật yên bình, tôi không còn nhớ đến cái cảm giác sợ hãi khi bị ai đó bám đuổi trong rừng hay cái cảm giác căng thẳng khi rút mũi tên ra khỏi lưng con chó, cũng như cảm giác hoảng sợ thực sự khi phát hiện ra có một kẻ trần truồng đang ngồi trong nhà.

“Anh không thể tin là em có thể nhóm được lò cơ đấy.” Nick nói.

Tôi chùi tay vào ống quần và nói, “Em chẳng phải là người không có năng lực. Anh biết đấy.”

Nick cười, “Anh biết.”

“Em cũng rất khá trong khoản viết thư nữa.”

“Và chạy nữa.”

“Ừ. Và em là một đứa bướng bỉnh nữa.”

Tôi cởi đôi giày ra, hít thở cái không khí dễ chịu từ bếp lò rồi đứng dậy.

“Chỉ cho em nơi anh bị đau đi.” Tôi yêu cầu.

“Chẳng có gì đâu mà.”

“Để em xem nào.”

Tôi tiến lại gần và lập tức anh ấy co người lại. Quả thật như vậy. Một người cao lớn như Nick Colt đang co rúm người lại trước mắt tôi.

“Em sẽ không làm anh đau đâu. Nội Betty sẽ về ngay thôi và cả cảnh sát nữa.” Tôi đưa tay ra vén mấy sợi tóc trên trán anh ấy. “Anh nóng lắm. Có lẽ anh bị nhiễm trùng rồi.”

“Anh luôn nóng mà.” Nick xoay người khó nhọc trên ghế.

“Và như thế là bình thường?”

Nick mỉm cười và tỏ ra ngượng ngùng. “Ý anh không phải thế.”

“Em biết.”

Chúng tôi nhìn nhau một lúc, sau đó tôi đặt tay lên má anh. Anh đã ở ngoài kia chống chọi với cơn bão. Có lẽ anh đang rất mệt. Nhưng quần áo của anh ấy đã biến đi đâu? Còn con chó nữa? Làm sao anh ấy có thể vào trong nhà? Tôi không muốn nghĩ đến những điều mà tôi đã không muốn nghĩ tới kể từ lúc tôi nhìn thấy những nhúm lông trên xe của Nick, nhưng bây giờ tôi lại phải suy nghĩ về những điều đã xảy ra.

“Nick, anh phải tin em. Em là người hoàn toàn có thể tin tưởng được.”

Nick nuốt nước bọt. Anh đặt tay lên đầu tôi và kéo tôi về phía anh.

“Anh biết.”

Tôi run lên. Có điều gì đó trong tôi đang dâng trào khiến tôi muốn bỏ chạy. Nhưng tôi không thể. “Anh đau ở đâu?” Tôi nhắc lại.

Bằng một động tác nhỏ, Nick kéo tấm khăn choàng xuống khỏi vai. Tôi sững sờ. Con bé Zara tài năng, xinh đẹp dường như đã biến mất. Một miếng băng thấm máu đang nằm trên lưng Nick. Nhìn nó quen quá.

Tôi giật tay ra khỏi Nick và đứng như trời trồng. Nick nhìn tôi chăm chăm và chờ đợi.

Tôi nuốt nước bọt, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi và hoảng loạn của mình. Tất cả những gì tôi có thể làm là bỏ chạy, đó cũng là điều mà mẹ tôi thường làm.

“Nhưng...” Tôi thì thầm. “Không thể như thế được. Phải không?”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn miếng băng và nhanh tay giật nó ra khỏi người Nick. Phía dưới là một vết thương đang sắp khỏi. Miệng vết thương giống như bị một mũi tên găm vào.

Hơi thở của tôi tắc lại trong ngực.

Tôi chầm chậm nhìn vào mắt anh. Trông anh có vẻ lo lắng nhưng rất mạnh mẽ và cương quyết.

Chiếc băng treo trên tay tôi như đặt ra một câu hỏi lớn. “Nick, anh thực sự là cái gì?”

Tôi cảm thấy sợ nếu biết Nick thực sự là một cái gì đó. Tim tôi bức bối như có ai đó đang bóp chặt lấy nó. Nhưng làm gì có ai. Có lẽ vì tôi đang quá sợ hãi.

Nick nhắm một mắt và liếc nhìn vết thương của mình. Sau đó, anh nhìn thẳng vào tôi.

“Con chó có thể đi đâu chứ?” Giọng tôi hoang mang.

“Đó không phải chó đâu Zara.” Anh nói quả quyết.

Tôi ngước nhìn anh. “Vậy nó là gì? Một con mèo hay một con chuột đồng khổng lồ?”

Nick cầm tay tôi. “Em đang bị hoảng loạn đấy.”

Tôi nhảy lùi ra sau một bước và chỉ vào anh ấy, “Em không hề hoảng loạn. Em chỉ nói đùa vậy thôi. Sao một gã dễ nhìn như anh lại không bao giờ biết đến một chút hài hước chứ?”

“Zara...” Anh hướng về phía tôi.

“Như thế là cường điệu.” Tôi lùi lại, cảm thấy sợ. Tiếng nổ tí tách từ trong bếp lò khiến tôi giật mình và tôi lại nhảy lên. Người ta gọi chứng sợ lửa là Pyrophobia. Sợ ếch, nhái là Ranidaphobia. Còn Rectophobia là sợ bệnh trực tràng, một căn bệnh rất ghê tởm.

Không còn nỗi sợ hãi nào nữa.

Cuộc sống hiện tại đã có đủ nỗi sợ hãi rồi.

“Chuyện gì đã xảy ra với con chó?” Tôi gặng hỏi.

“Nó là một con sói.” Nick trả lời. Trông anh ấy thật hợm hĩnh khi trở mình trên ghế.

Sau đó, anh đưa mắt nhìn tôi. “Và anh biết chuyện gì xảy ra với nó.”

Tôi cầm lấy chiếc gậy khơi bếp và đẩy những đoạn củi chưa cháy hết vào trong đống lửa. Sau đó, tôi cho thêm vài khúc củi mới vào lò, những đốm than hồng bay lên trong không khí. Tôi lấy tay đóng sầm cánh cửa bằng kính trên chiếc lò lại.

“Cẩn thận đấy.” Nick bảo tôi.

“Chỉ là một đống lửa. Rất ấm áp. Và em thích ấm.”

Ngọn lửa táp vào cánh cửa kính và liếm lên nó. Đó là cách mà ba tôi thường mô tả về sự chuyển động này. Ngọn lửa liếm lên tấm kính. Nó chuyển từ màu cam tối sang màu nâu đen rồi màu cam sáng và cứ như thế.

“Zara.” Giọng của Nick chạm vào tôi hệt như ngọn lửa kia. Mọi thứ trong tôi cảm thấy nhức nhối vì cái cảm giác ấm áp mà nó mang lại nhưng chẳng có ý nghĩa gì.

Mặc dù vậy, tôi cố gắng nhìn anh. Tôi hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Tôi có thể chế ngự được cảm xúc của mình lúc này. Và tôi không sợ điều gì nữa.

“Sao vậy Nick?” tôi hỏi. Anh ấy sẽ phải nói với tôi tất cả những điều không có thật với những lý do cực kỳ hợp lý và hoàn hảo.

“Zara.” Nick gọi. “Lại đây em.”

Anh đưa tay ra. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi nhìn thấy nét buồn bã xen lẫn với sự cô đơn trong ánh mắt của anh. Lảo đảo đi về phía trước, tôi tự hỏi có phải mình đang đứng trước mặt cái gã mà tôi đã gặp lần đầu tiên ở trường hay không. Một gã trai mạnh mẽ và tự tin, một gã không muốn làm bất cứ điều gì với tôi. Thế nhưng, những nguy hiểm mà Nick phải đối mặt còn khiến tôi sợ hơn cả việc nhìn thấy vết thương trên lưng anh ấy.

Tôi nắm lấy tay anh. Anh kéo tôi về phía mình và nhẹ nhàng xoay người tôi ngồi vào lòng anh.

“Em sẽ khiến anh đau đấy.”

Giọng anh trầm xuống. “Anh lành hẳn rồi. Em nhìn này.”

Vết thương của anh đã liền lại, hầu như không còn nhìn thấy nó nữa.

“Bọn anh thường hồi phục rất nhanh.” Nick nói.

“Bọn anh à?”

Tôi nuốt nước bọt và nhìn vào mắt anh dò xét nhưng tôi không biết mình đang tìm kiếm điều gì trong đó.

Ánh mắt điềm tĩnh của anh nhìn tôi và nói. “Người hóa thú.”

“Hóa thú sao?”

Thật sự nó nằm ngoài ý muốn của tôi. Tôi khép đầu vào lồng ngực ấm áp của anh.

“Được rồi. Thế người hóa thú là gì?”

“Là những người thay đổi hình dạng của mình.”

Tôi khịt mũi còn anh thở dài.

“Anh nghiêm túc đấy Zara.”

“Vậy sao. Vậy hình dáng kia của anh là gì?”

“Anh là người sói.”

Tôi cười và phủi nhẹ những sợi vải từ miếng băng còn dính lại trên đôi vai trần của anh. “Nghe thú vị thật.”

“Anh không đùa đâu Zara.” Anh khẽ hích vào người tôi. “Đây không phải là một trò chơi. Hãy nhìn vết thương trên vai anh và nghĩ về con sói mà em đã cứu.”

“Chó chứ.”

“Không. Sói.”

Tôi rùng mình nghĩ đến cái âm thanh phát ra khi tôi nhổ mũi tên ra khỏi người con chó. “Nó chẳng nói lên điều gì cả.”

Nick nhíu mày. “Hai vết thương hoàn toàn giống nhau.”

“Của anh nhỏ hơn.”

“Bởi vì nó đã lành rồi.”

Tôi cố gắng đứng dậy nhưng anh giữ tôi lại.

“Em không muốn tin vào điều này.”

“Nhưng em phải tin.”

Tôi vùng dậy và Nick để tôi đi. Tôi chạy lại gần cánh cửa và xoay cái núm. Một sức mạnh nào đó từ bên ngoài đẩy cánh cửa mở ra. Hơi lạnh từ bên ngoài mang theo tuyết ùa vào trong. Mọi vật trở nên lung linh trong màu trắng của tuyết. Những dấu chân đã bị vùi lấp. Dấu chân duy nhất của tôi và con chó. Tôi giữ chặt cánh cửa, cảm thấy mạnh mẽ trước những cơn gió đang dội vào người và trước những sự thật mà tôi đang đối mặt. Nhưng có lẽ tôi nên gục xuống hay bất tỉnh đi thì hơn vì tôi không thể tin vào những điều đang xảy ra, không thể tin nó là sự thật.

Nick đến đứng bên cạnh, tay anh ôm lấy hông tôi. Tôi thở dài, mọi thứ quanh tôi như đang quay cuồng. “Em sắp ngất đi đấy à?”

Tôi quay lại phía anh và thốt lên, “Nhưng anh rất đáng yêu, còn người thú và loài ma cà rồng thì không phải thế. Chúng thường xuất hiện trên phim ảnh với hình thù xấu xí và dơ bẩn, chúng mặc áo khoác bằng da và có mái tóc của quỷ.”

“Đó là tất cả những gì em phải nói sao? Rằng anh đáng yêu thôi sao? Hầu hết mọi người đều ngất đi, hét lên hay chẳng bao giờ nói với anh câu nào nữa khi anh nói với họ về điều này.”

“Anh đã nói chuyện này với bao nhiêu người rồi?”

“Không nhiều lắm.”

“Với bố mẹ anh?”

“Ừ. Họ biết.” Mặt Nick căng ra. “Đó là sự di truyền.”

“Từ ba anh?”

“Cả hai.”

Tôi gật đầu, suy nghĩ trong giây lát rồi vòng tay ôm lấy anh. Một tay chạm vào bề mặt thô ráp của chiếc khăn choàng, tay kia tôi chạm vào làn da mềm mại của anh. “Vai anh còn đau không?”

Anh lắc đầu và vòng tay ra sau đầu tôi. “Cảm ơn em vì đã rút mũi tên kia ra.”

“Không có gì mà.” Tôi cố nén cảm xúc của mình lại. Tôi không biết mình có cảm thấy kỳ lạ không khi biết rằng anh thực sự là một người sói hay khi hơi thở từ đôi môi anh đang ở rất gần tôi. “Mỗi ngày, em đều cứu những người tự cho mình là người sói, anh biết không?”

“Không.” Anh dựa vào tôi. “Anh không biết.”

Đôi mắt màu đen của anh thật đẹp, giống hệt mắt của con chó mà tôi gặp, đúng hơn là chó sói. Đôi mắt toát lên sự mạnh mẽ, tử tế và một chút gì đó rất khác lạ khiến tôi cảm thấy thích thú. Tôi thực sự thích đôi mắt ấy. Và tôi cảm thấy ấm áp mỗi khi ở bên anh.

Tiếng nổ từ ngọn lửa đang cháy trong lò một lần nữa khiến tôi giật mình, cảm giác sợ hãi chạy dọc cơ thể nhưng tôi không nhảy ra xa anh mà ngược lại nhảy gần về phía anh hơn. Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn lửa và chiếc khăn choàng quanh người, anh đỡ lấy tôi một cách khó nhọc. Ánh sáng khiến cho những đường cong của cơ bắp trên cơ thể anh trở nên góc cạnh hơn và sáng lấp lánh. Trông anh thật đẹp.

“Anh định hôn em sao?” Giọng tôi run run.

Anh cười nhưng không trả lời.

“Em chưa bao giờ hôn một người sói. Có phải nụ hôn của người hóa thú cũng giống như của loài yêu tinh? Nó sẽ đem đến cho anh điều gì đó? Và có phải đó là lý do vì sao anh không hề hôn bất cứ cô gái nào?”

Anh hé miệng cười. “Không. Chỉ là anh chưa bao giờ nghĩ anh thành thật với bản thân mình. Em hiểu chứ? Và anh cũng không muốn có ai đó gắn bó với anh bởi vì...”

“Bởi vì anh là người thú.”

“Bởi vì anh là người sói.” Anh nhắc lại. Tôi cảm thấy run rẩy mỗi khi nhìn anh nói, không phải vì sợ mà vì sức cuốn hút của nó.

Tôi đặt tay lên người anh. Thật ấm áp. Anh luôn luôn ấm áp như vậy. Bên anh, tôi luôn cảm thấy thực sự thoải mái và an toàn. Tôi gạt nỗi sợ của mình và rướn người về phía trước, môi tôi chạm vào anh. Tôi cảm thấy môi anh đang tìm tới. Anh đặt tay lên vai tôi, đôi môi tôi như muốn vỡ tung vì hạnh phúc. Người tôi run lên.

“Chà!” Tôi thốt lên.

“Ừm.” Anh nói.

Hai làn môi ngọt ngào lại chạm vào nhau, thuộc về nhau. Cảm giác ngây ngất chạy dọc cơ thể tôi, có vẻ như hai trái tim đã hòa quyện. Sau đó, chúng tôi buông nhau ra để hít thở.

“Có nhiều người giống như anh không? Tại vì em nghĩ sẽ có hàng tá nụ hôn của người thú như thế này.” Tôi hỏi.

Anh cười, “Cũng không nhiều lắm.”

Tôi nhích người ra khỏi anh một chút, sửa lại áo. “Có nhiều người như anh ở Belfford không?”

“Có. Thực sự thì đó là nơi nhiều nhất. Nhiều người trong số đó đã rời đi.”

“Tại sao ở đây thì không?”

“Anh cũng không biết nữa.” Nói rồi anh úp bàn tay của mình vào vết thương trên vai. “Nhưng đó không phải là nơi duy nhất có người thú.”

“Anh có biết người nào khác ở đây nữa không?”

Nick nhìn thẳng vào mắt tôi và trả lời, “Betty.”

“Nội Betty!”

“Bà ấy là một con hổ.”

Có những con hổ ở đây.

Một giây trôi qua. Hai giây. Tôi xô tay vào ngực Nick. “Anh ra khỏi đây ngay đi!”

Nick giơ tay lên. “Cái gì?”

“Anh không thể nói với em rằng nội Betty là một con hổ, anh hiểu chứ? Anh đi đi.” Tôi đáp.

“Kìa Zara...”

“Quá đủ rồi.” Tôi quay người và ném mình xuống chiếc ghế dài. “Được rồi. Như vậy là qúa đủ.”

Algophobia

Sợ những nỗi đau

Hãy nói rằng tôi là kẻ nhút nhát, được chứ?

Và câu trả lời đây: Tôi là kẻ nhút nhát.

Tôi rời khỏi chiếc ghế, đi qua đi lại và thốt lên: “Ôi Chúa ơi! Chúa ơi!”

Tôi chạy lại gần chiếc lò sưởi và giơ tay lên trên ngọn lửa để kiểm tra xem có phải tôi đang trở nên điên loạn hay vẫn cảm nhận được hơi ấm của nó. Ngọn lửa là một thực thể đang tồn tại. Những người điên loạn thường mất cảm giác về những vật đang tồn tại xung quanh mình.

“Chuyện này không thể nào xảy ra được.”

Nhưng nó đang xảy ra.

Tôi cất lên một điệu cười điên loạn và sau đó đưa hai tay che lấy miệng.

“Chuyện này tốt thôi.” Tôi thì thầm. “Em sẽ xử lý được chuyên này. Nội không phải là con người. Nick không phải là con người. Có nhiều người không phải là con người.”

Nick không nói câu nào. Anh ngồi lặng im bên chiếc bàn cà phê, giống như một tên lính đang chờ đợi những kẻ phục kích và chuẩn bị đón nhận một viên đạn vào người. Tôi thôi không đi qua đi lại nữa.

“Cảm ơn vì đã tin em.” Tôi lí nhí.

Anh ngẩng đầu lên và thả lỏng, giơ tay ra dấu bảo tôi dừng lại. Khuôn mặt anh trở nên nhợt nhạt hơn bình thường, chiếc khăn quàng quanh người cùng với chiếc áo có mũ trùm đầu màu xanh nước biển của nội Betty, có vẻ quá cỡ đối với anh. Anh vòng tay trước ngực và dựa vào tường, ngay cạnh chiếc lò sưởi.

“Vậy...” Anh ngập ngừng.

“Vậy chuyện gì?”

“Anh là người hóa sói và nội của em là người hóa hổ. Em nhận thức được tất cả những chuyện này chứ?”

Tôi gật đầu như thể một đứa rất cừ, những chuyện vừa xảy ra là hoàn toàn bình thường đối với tôi. “Chuyện xảy ra như vậy không làm em tổn thương chứ?”

“Vâng, không sao.”

Tôi đặt tay lên trán, mọi vật lại quay cuồng trước mặt tôi. Dường như Nick nhận thấy điều đó nên anh ấy kéo tay tôi ra và dìu tôi đến chiếc đi văng, một chiếc ghế sọc hoa xấu xí.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau. “Anh cứ nghĩ em sẽ không bị ngất chứ.” Anh nhìn tôi cau có. Tôi ghét cái nhìn như thế của anh.

“Em không ngất.”

Tôi ngả lưng ra sau và với tay ôm chiếc gối vào lòng như một vật ngăn cách giữa hai chúng tôi. Có lẽ anh cũng nhận ra điều đó, ánh mắt của anh trở nên sầm sì. Tôi đặt lại chiếc gối lên đi-văng và vô tình chạm vào đầu anh. Tôi mỉm cười. Anh cũng mỉm cười và giật lấy chiếc gối đập vào tôi. Bụi từ chiếc gối bay mù mịt trong không khí khiến tôi nhảy mũi.

“Chuyện này thật kỳ lạ phải không.” Tôi giật chiếc gối khỏi anh. “Kỳ lạ khi biết rằng một ai đó là người sói. Em thậm chí còn không hề tin vào sự tồn tại của người sói. Điều đó là không thể. Hiển nhiên là không thể.”

“Không hẳn thế.”

“Rõ ràng là vậy.”

Tôi đặt tay vào lòng sau khi vung tay loạn xạ về phía anh. “Và nội Betty cũng là người hóa thú. Vậy theo luật di truyền thì ba em – ba dượng em  cũng có thể là người hóa thú sao?”

“Em suy luận thông minh lắm.”

“Anh im đi.”

Anh tỏ ra khó chịu rồi mỉm cười với tôi như thể cảm thấy vui khi thấy tôi lúng túng. Hàng vạn câu hỏi đang quấn lấy tôi. “Vậy làm thế nào mà anh trở thành người hóa sói?”

“Có thể anh sinh ra đã mang dòng máu của người sói hoặc cũng có thể do bị cắn.” Anh nhướng cặp lông mày lên. “Em cũng có dòng máu đó trong người sao?”

Tôi ngồi bệt xuống nhà, dựa lưng vào đi văng. “Không!” tôi đáp.

Anh dùng hai cánh tay khỏe mạnh của mình nhấc bổng tôi lên. Anh nở nụ cười thích thú. “Anh đùa thôi Zara. Anh không bao giờ để chuyện đó xảy ra với em đâu.”

“Thật chứ?”

Ánh mắt của anh lại khiến tôi muốn tan ra. “Thật sự đấy. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ chuyện gì xảy ra với em cả.”

“Chà. Phải rồi. Anh hùng luôn có những điều bí ẩn. Anh là một người sói và là một người anh hùng bí ẩn. Điều này nghe thật buồn cười.”

Anh không trả lời. Ánh sáng le lói trong căn phòng khiến cho mọi vật trở nên lung linh lạ thường. Ngọn lửa làm cho cổ họng tôi khát cháy. Tim tôi gõ từng nhịp liên hồi trong lồng ngực như thôi thúc. Anh vòng tay ra sau gáy và luồn những ngón tay vào tóc tôi. Cảm giác như muốn tan ra và nỗi khao khát lại trở về trong tôi. Thân hình tôi như muốn hòa vào anh. Đùi tôi và anh chỉ cách nhau qua chiếc khăn đang quấn trên người anh.

Giọng anh trầm xuống. “Anh hôn em được chứ?”

Tôi không biết nói câu gì khác nên chỉ khẽ gật đầu.

“Được rồi.”

Hơi thở ấm áp của anh chạm vào môi của tôi. Tôi vòng tay ôm lấy vai anh và anh ghì lấy tôi. Tôi thực sự cảm thấy ấm áp và an toàn. Cánh cửa cuộc sống như đang mở toang ra trước mắt tôi.

Tôi nói với anh. “Em không thể tin là anh đang hôn em.”

Anh ngả người ra sau, đặt bàn tay to lớn của mình dưới cằm tôi. “Sao? Em sẽ không hôn anh nữa à?”

Tôi nhún vai. “Em chỉ nghĩ rằng...”

“Nghĩ chuyện gì?”

“Rằng anh... Chà! Em cũng chẳng biết... không hôn con gái. Đừng nổi nóng. Đó là điều mà Issie và Devyn đã nói với em.”

“Rằng anh không bao giờ hôn con gái à?”

“Vâng. Em nghĩ anh không làm vậy vì anh là một yêu tinh. Em đã nhìn thấy những hạt bụi màu vàng bám trên áo khoác của anh.”

“Em nghĩ như thế sao?” Có chút giận dữ trong giọng nói của anh.

“Em thực sự không nghĩ thế. Chỉ một phần nào thôi.” Tôi ôm lấy anh, cố gắng để anh không nổi cáu.

“Em nhìn thấy bụi trên áo của anh vào lúc nào?”

“Sau khi anh đẩy chiếc xe cho em.”

Anh gật đầu. “Đó là sau khi anh băng qua cánh rừng để tìm hắn ta. Anh đánh rơi áo trước khi anh quay trở lại. Có lẽ nó đã bám vào lúc ấy. Anh không thể tin là em đã nghĩ anh là yêu tinh đấy.”

“Chỉ một lúc thôi mà.” Chúng tôi yên lặng trong chốc lát. “Em nghĩ ta nên gọi và nói cho Issie và Devyn.”

“Rằng tình cảm của chúng ta đã có tiến triển à?”

Tôi hích khuỷu tay vào anh. “Không. Về những chuyện liên quan đến yêu tinh và người thú.”

Tôi trườn ra khỏi chiếc đi văng và với tay lấy chiếc điện thoại nằm trên nền gạch, phía trước lò sưởi, nó rất ấm. Tôi bấm số. “Và sau đó ta có thể ra ngoài tìm Jay.”

Chiếc điện thoại kêu lên mấy tiếng “Tút. Tút.” và màn hình hiện lên dòng chữ “Ngoài vùng phủ sóng.”

“Tuyệt thật!” Tôi tỏ vẻ chán nản.

Nick đứng dậy, rút điện thoại và gọi một số khác. “Đường dây bị ngắt rồi.”

“Không có sóng.” Nói xong tôi cất điện thoại vào túi.

Nick nhìn ra bên ngoài. Những tia sáng màu xanh rọi lên khung cửa sổ và lọt vào trong. “Cảnh sát đến rồi.”

Nhận xét