Ám ảnh (10)

Merinthophobia

Sợ bị trói buộc

Chúng tôi hôn nhau một hồi lâu. Tôi thậm chí còn không để ý đến cái lạnh tê tái và cũng quên luôn cả nỗi sợ hãi trong lòng. Tất cả bởi vì anh hôn rất giỏi. Môi anh mơn trớn môi tôi. Tôi khao khát được bàn tay mềm mại của anh vuốt ve. Hai tay tôi đan trong mái tóc anh. Anh ôm tôi sát lại gần. Tôi chạm vào cơ thể rắn chắc, khỏe mạnh đến ngỡ ngàng của người đàn ông mà tôi thích. Bàn tay tôi vuốt ve mái tóc rồi âu yếm khuôn mặt anh. Trái tim rộn ràng những cảm xúc.

“Mình cứ tiếp tục như thế này nhé.”

Cái giọng trầm trầm, khàn khàn của anh thầm thì bên tai. Tôi yêu giọng nói đó của anh những lúc anh hạ thấp giọng hơn bình thường. Anh thở gấp hơn.

“Má em ửng lên rồi kìa.”

Tôi mím môi sát lại làm ra vẻ vẫn đang thưởng thức vị ngọt còn đọng lại từ đôi môi anh. Tôi nhấc đôi giầy ra khỏi giầy anh. Đó là một mẹo nhỏ.

“Anh thực sự hôn rất giỏi.”

“Em cũng vậy mà.”

Chúng tôi bước đi theo con đường từ nhà ra đường cái. Con đường có chiều rộng chừng bốn mét này khá lâu rồi không được dọn dẹp.

“Lúc nãy em đã nghĩ về Ian.”

Tôi vừa nói vừa di di chiếc liếp giầy.

“Ồ hay nhỉ. Đó chính xác là điều anh muốn nghe đấy.”

“Không, không. Lúc đó em nghĩ rằng anh ấy sẽ rất buồn về điều này.”

“Chà, thật tội nghiệp Ông Vua hồi hương.”

Anh chọc tôi và hích hông vào người tôi. Tôi cũng đánh hông lại.

Tiếng chim đại bàng kêu ré lên. Vậy mà tôi vẫn chẳng thấy có bất cứ dấu hiệu bất thường nào. Nick cũng vậy. Có cái gì đó rơi xuống chụp lên đầu chúng tôi. Nick rú lên với giọng phát ra từ yết hầu của một con thú. Tôi cảm thấy sợ điều đó hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào của mình. Nhưng tôi không thể bắt anh không la hét. Vì thế tôi tấn công loạn xạ lên bất cứ thứ gì trên đầu tôi. Tôi giật mạnh cái vật thể đó. Nhưng những ngón tay của tôi lại bị cái thòng lọng bằng kim loại siết chặt lại. Đó là một cái lưới! Ai đó đã ném cái lưới vào chúng tôi.

Nick nắm chặt lấy tôi, vẫn tiếp tục hét lớn. Mắt anh đã chuyển màu, trán nhăn lại.

“Nick?”

Tôi kêu tên anh một cách chậm rãi. Tôi cố gắng quên đi nỗi sợ hãi, tự nhủ rằng mọi thứ rồi sẽ ổn cả.

“Yêu tinh!”

Nick cố gắng vừa nói vừa đẩy cái lưới khỏi người chúng tôi.

“Cái lưới làm bằng bạc.”

“Bạc ư?”

Nick lắc đầu. Cả người anh rung lên trong khi anh vẫn cố gắng kiềm chế.

“Nick!” Tôi kêu anh trong sợ hãi. Những bàn tay lôi tôi xa anh. Bọn chúng ở đằng sau lưng khiến tôi không thể nhìn thấy gì. Tay chúng cứng như thép nắm chặt lấy tôi một cách đầy hăm dọa.

Tôi oằn người cố thoát ra.

“Bỏ tôi ra!”

Chúng càng siết chặt tôi hơn như thể muốn nghiền vỡ xương mắt cá chân tôi. Tôi giật mạnh cái lưới để cố thoát ra. Chúng đẩy tôi ngã sóng xoài trên tuyết. Trong lúc hoảng loạn tôi đánh rơi chiếc liếp đi tuyết và bây giờ thì đập đầu mình vào nó. Tôi chộp lấy cái liếp và ném mạnh về phía sau.

Đúng như mong muốn, tôi nghe thấy có tiếng nó đập vào da thịt, nhưng những bàn tay vẫn không chịu buông tha tôi.

Rõ ràng là tôi không còn là người yêu hòa bình nữa.

Tay tôi gắng nắm chặt lấy cái lưới. Nhưng tôi bị lôi đi quá nhanh, bị kéo lê trong cơn mưa tuyết. Mọi thứ trở nên trắng xóa, bay lượn và đau đớn.

“Nick!”

Tôi cào móng tay lên nền tuyết, cố gắng giảm tốc độ chậm lại. Nhưng chẳng có gì để bám vào. Tôi chỉ biết đạp mạnh ra sau. Những cánh tay vẫn nắm chặt lấy mắt cá chân tôi. Tôi vặn người quay lại và nhìn thấy lưng bọn chúng. Chúng mặc áo chùm đầu, đội mũ trông như người bình thường nhưng di chuyển thì nhanh hơn. Tôi ngoái mặt lại một lần nữa và chỉ kịp nhìn thấy Nick đang gào rú trong cái lưới. Chúa ơi, anh đã biến thành sói.

“Nick!” Tôi gọi anh nhưng tuyết cứ chui vào miệng tôi. Hơi lạnh thấm vào miệng rồi chạy lên óc. Tôi ho một tiếng rồi cố hét tên anh lần nữa. “Nick!”

Anh cố gượng dậy, đứng vững bằng cả bốn chân, miệng không ngừng phát ra tiếng gầm gừ đầy thống khổ và tuyệt vọng. Tim tôi nhói đau khi nhìn thấy anh. Tôi phải làm gì đó để cứu anh. Tôi phải thoát khỏi chỗ này.

Tôi đạp ra sau thêm mấy lần nữa và hét lên. “Buông tôi ra!”

Cảm giác đau đớn như một viên đạn bắn xuyên qua đầu tôi. Mắt hoa lên. Những tiếng trầm đục vang lên trong đầu. Mọi thứ từ trắng bỗng tối sầm lại trước mặt và tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi lịm đi.

Nyctohylophobia

Sợ màn đêm trong rừng

Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng trống rỗng, rộng và lạnh lẽo. Chỉ có duy nhất một tấm đệm hơi trong phòng. Đầu tôi nặng trĩu, tôi run run đưa mấy ngón tay chạm vào chỗ bị sưng ở trên đầu. Có phải tôi đã va vào đá? Hay ai đó đã đánh tôi? Và Nick? Anh đang ở đâu?

Tôi ngồi dậy, chống tay lên chiếc đệm màu xanh lạnh buốt. Mọi vật vẫn quay cuồng trước mặt. Tôi nhắm mắt trong giây lát và cảm thấy khá hơn. Mấy bức tường hình như làm bằng bê tông, có nhiều đinh tán được gắn lên nó. Những cái đinh chắc từng được dùng để treo thứ gì đó. Một cánh cửa rộng làm bằng gỗ được đóng kín.

Nỗi sợ bao trùm lấy tôi.

Tôi gượng đứng dậy. Chân chạm nền xi măng lạnh cóng. Chúa ơi, kẻ nào đó đã lấy mất giầy của tôi và cả áo khoác nữa.

“Nick!” Tôi thầm gọi tên anh và hi vọng về một điều dường như vô vọng.

Nhưng Nick không có ở đó.

Hình ảnh Nick la hét, vùng vẫy trong tấm lưới khiến lòng tôi đau nhói.

“Đừng có mà đụng vào Nick!” Tôi hét lên... Ôi, nhưng tôi cũng không biết tôi hét vậy để làm gì nữa, nhưng mà gì thì cũng được.

Tôi sải bước về phía cánh cửa và thử mở nó ra, miệng lẩm bẩm “Này. Đừng có làm bạn tao bị đau đấy”.

Tôi nắm chặt tay cầm và giật mạnh. Nó chẳng thèm nhúc nhích. Tôi thử lại một lần nữa. Cánh cửa vẫn không lay chuyển. Chết tiệt, sao tôi không khỏe mạnh hơn chút nữa chứ. Chắc chắn cánh cửa này bị chặn hay bị khóa ở bên ngoài rồi. Tôi lùi lại lấy đà xông thẳng vào cửa bằng bả vai. Chẳng tác dụng gì mà nó lại khiến tôi đau nữa. Không giống như cảnh những viên cảnh sát thường làm trên ti-vi mà chẳng hề hấn gì.

“Xin chào.”

Không có tiếng trả lời.

“Chúng mày sẽ gặp rắc rối to khi nhốt tao trong phòng này đấy.” Tôi vừa nói vừa cố giật cửa một lần nữa. Vẫn vô ích.

“Điều này quả là ngu ngốc. Thực sự ngu ngốc”. Tôi nghĩ.

Hít một hơi thật sâu, tôi cố gắng nghĩ về một thứ gì đó có thể giúp tôi bình tĩnh lại, một điều gì đó giúp tôi tập trung hơn. Có lẽ nghĩ về những nỗi sợ hãi không phải là điều nên làm vào lúc này. À, có một câu mà thỉnh thoảng người ta hay nói trong những dịp ân xá: “Bí mật của hạnh phúc là tự do và bí mật của tự do là lòng can đảm”.

Đây là câu nói mà nhà triết học Hy Lạp Thucydides viết hơn hai trăm triệu năm trước.

Vì vậy, tôi phải tìm được lòng can đảm của mình.

Bước trở lại chỗ cái đệm hơi, tôi quan sát căn phòng. Chẳng có gì nhiều để mà xem xét cả. Căn phòng ước chừng 10m chiều dài, 10m chiều cao, tường bê tông, không có cửa sổ.

Một cái bóng điện tròn treo trên trần nhà nhưng không có chút ánh sáng nào. Có một cái lò sưởi trên sàn như thỉnh thoảng vẫn gặp ở những ngôi nhà cổ. Tôi trèo lên trên cái lò sưởi rồi nhòm qua một khe hở nằm giữa mấy thanh gỗ. Không có hơi nóng nào toát ra từ đó, nhưng có chút ít ánh sáng. Đúng lúc ấy, những âm thanh từ rất xa đập vào tai tôi.

Khe hở rộng chừng 3 feet và sâu 2 feet. Liệu có vừa người tôi không? Có thể chứ? Niềm hi vọng làm tăng thêm lòng can đảm. Tôi có thể trốn thoát và tìm được Nick và có thể cứu anh nữa. Chiếc lò sưởi được đóng chặt bởi 4 cái đinh vít. Tôi cho móng tay vào rãnh của một chiếc đinh vít và bắt đầu xoay. Nó di chuyển chút ít.

Việc này có thể chẳng bao giờ xong cả, nhưng tôi cứ thử. Tôi hít một hơi sâu. Tôi băn khoăn liệu Tổ chức Ân xá có gửi một quyết nghị khẩn cấp nếu họ biết rằng một cô bé ở Maine đã bị bắt và bị giam giữ một cách vô cớ bởi...

Nhưng sau dấu ba chấm đó sẽ là gì đây?

Tôi vặn cái ốc vít thêm một chút nữa, đến khi đầu ngón tay tôi có thể nắm được đầu ốc. Tôi tiếp tục vặn đến lúc nó long ra. Xong một cái, còn ba cái nữa.

Tôi nghe thấy những tiếng cười rúc rích pha chút cuồng loạn. Tôi tiếp tục vặn chiếc ốc vít thứ hai cũng theo cách ấy. Tôi vặn được một nửa chiếc thứ hai thì khóa cửa trượt khỏi vị trí. Tôi liền nhét cái đinh vào túi và nhanh chóng trở lại chiếc đệm chờ cửa mở. Tôi hít một hơi thật sâu và chuẩn bị sẵn sàng. Tôi không biết điều gì sau cánh cửa đó. Nhưng không hi vọng đó là Ian.

“Zara, em thất sắc quá.” Ian nói với một nụ cười.

Ian mặc một bộ quần áo bình thường, áo khoác hải quân bên ngoài, áo sơ mi bên trong cùng với quần bò. Mái tóc đỏ của anh ta rối bù, nhưng theo kiểu các chàng trai trong ban nhạc vẫn thường để.

Ian đóng sầm cửa lại và đứng đó một lúc nhìn chằm chằm vào tôi. “Em thực sự không biết đâu.”

“Biết chuyện gì”? Tôi nghiến răng trả lời. Tôi thả lỏng cơ hàm và không bắt chéo tay trước ngực nữa. Không cần phải cho hắn biết tôi đang giận giữ hay sợ hãi như thế nào.

Ian ngả người dựa vào tường, trông có vẻ thoải mái và vui vẻ. “Rằng liệu anh có phải là yêu tinh hay không?”

Tôi có cảm giác thật bực tức, vì thấy Ian giở giọng cười nhạo. “Em có vẻ bị sốc đấy”.

Tôi không nói một lời nào, chỉ cố gắng đối phó với trò mới của Ian. Ian, anh ấy là một yêu tinh sao.

“Thế những hạt bụi đâu? Rõ ràng yêu tinh để lại những hạt bụi mà?”

“Chỉ có những vị Vua thôi”. Ian càu nhàu. Rồi khuôn mặt anh ta trở nên bình tĩnh hơn, bớt dữ tợn hơn. Giọng nói cũng vì thế mà thay đổi, giống như giọng nói dễ thương mà tôi nghe được trong cái ngày đầu tiên đến trường. “Có lạnh không hả Zara?”

“Tôi không sao”.

Có phải Ian là người đã vào nhà tôi buổi tối hôm trước. Có phải hắn là người đóng giả là bố tôi? Nỗi căm ghét trào lên.

“Em đang nói dối. Anh cảm thấy em đang bị lạnh. Anh sẽ đi lấy chăn cho em”. Ian nói.

Anh ta quay lưng đi và bước về phía cửa. Ian gõ hai lần vào cánh cửa và nó mở ra.

“Chờ đã!”

Anh ta ngoái đầu lại và cười. “Đừng lo, Zara. Anh sẽ không bỏ em lại đây đâu. Được chứ?”

Tôi ngồi phịch xuống đệm, cố gắng kiềm chế không xông ra chặn anh ta lại.

“Em nghĩ rằng tất cả mọi người luôn luôn bỏ rơi em đúng không?”, hắn nói với giọng ôn tồn hơn.

“Nhưng yêu tinh không như vậy. Yêu tinh luôn quay trở lại. Anh hứa mà. Bọn anh chưa bao giờ để ai phải cô đơn cả. Thậm chí những người đã trốn đi nhưng bọn anh vẫn tìm thấy. Mẹ em có thể nói điều đó cho em biết.”

“Điều gì đã xảy ra với mẹ tôi?”

“Thực sự thì, Zara, em chưa hình dung ra được đâu”.

Hắn bước ra ngoài và cánh cửa sập lại sau lưng.

Run lẩy bẩy, tôi nhìn chằm chằm vào bức tường. Chỉ một màu xám trống rỗng. Tôi nhắm mắt lại và đặt tay lên đầu thấy mạch máu giật liên hồi.

Ian quay lại với một tấm chăn, một cốc nước và một viên thuốc.

“Nếu tôi uống viên thuốc này, tôi sẽ bị mắc kẹt ở xứ xở yêu tinh với anh mãi mãi sao?” Tôi hỏi khi hắn choàng tấm chăn lên vai tôi.

Hắn cười. “Ước gì việc ấy dễ dàng đến thế”

“Tôi nghĩ mình đã đọc câu chuyện này ở đâu đó”.

“Điều đó chỉ có trong những câu chuyện cổ tích thôi. Đây chỉ là chai nước thông thường và một viên giảm đau. Em đau đầu đúng không?”

Tôi khẽ gật.

“Anh xin lỗi nhé”.

“Có phải đó là anh không? Anh đã kéo lê tôi đến đây?”

Anh ta vẫn đang khoác chăn lên người tôi. “Làm điều đó thật khó. Dù sao thì anh xin lỗi vì viên đá ấy”.

Tôi đứng dậy, tung tấm chăn khỏi người. Hành động của tôi quá nhanh nên tôi thấy hơi chóng mặt. Ian giữ chặt khuỷu tay tôi. Tôi giật mạnh tay, thấy người nóng bừng bừng vì cảm giác bị sỉ nhục. Chúa ơi, tôi thậm chí còn không thể đứng trên đôi chân mình hay sao?

Tôi trút giận lên Ian. “Anh đã hại Nick phải không”?

“Không, hắn giống một con cún nằm gọn trong một cái lưới nhỏ xinh.”

Tôi giơ nắm đấm lên. Cơn giận giữ sục sôi trong lồng ngực. Tôi không thể kiểm soát nó nữa. “Nếu anh làm gì anh ấy thì...”

“Thì em sẽ làm gì nào? Đánh anh sao”? Ian làm ra vẻ run sợ. “Ôi, tôi sợ quá. Đừng đánh anh, Zara. Nhưng mà em à, em chẳng đáng sợ đến vậy đâu.”

Hắn đến gần tôi và cười. “Nhưng anh sẽ không làm hại gì Nick cả. Bọn anh không cần làm điều đó, Zara ạ. Bọn anh đã có cái bọn anh cần rồi”.

Giọng điệu của hắn làm tôi phát ớn. Tôi nuốt cái cảm giác kinh tởm vào trong và kiềm chế cơn giận dữ của mình.

“Và tôi là tất cả những gì anh muốn chứ gì”? Tôi cố ý trợn mắt lên để tỏ vẻ không sợ hãi. “Đó chỉ là những lời nói sáo rỗng thôi”.

“Những lời nói sáo rỗng cũng có lý do của nó", hắn nói.

“Thế còn bà Betty thì sao”?

Ian nhún vai. “Anh không biết bà nội em ở đâu. Nhìn chỗ này này. Em có biết đó là gì không? Đó từng là nơi chứa đồ đạc. Tường bằng bê tông, một chỗ lý tưởng để giam giữ tù nhân, giống như những việc nhảm nhí của Tổ chức Ân xá Quốc tế mà em suốt ngày lải nhải đấy. Zara ạ, em luôn cố gắng bảo vệ thế giới nhưng em chưa từng nghĩ về một điều là ai sẽ cứu em trong lúc nguy nan phải không nào.”

“Tôi chẳng cần ai cứu giúp hết”.

“Đúng rồi. Ở đây em tuyệt đối an toàn”. Ian tiến đến gần và hít hít. Hắn chỉ cách tôi một bước chân. Tôi cố gắng lùi lại nhưng sau lưng đã là tường rồi. Hắn cười nhưng nụ cười đó vẫn phảng phất nỗi buồn. “An toàn như bất cứ yêu tinh nào ở đây và khi bọn anh giữ được bình tĩnh...”

“Có phải anh đã lục lọi nhà của bà Betty không”, tôi hỏi.

Ian cười và nói: “Không phải bọn anh, mà là Vua yêu tinh . Em biết đấy, ngài nóng tính hệt như em vậy. Cái tính đó ngấm vào máu rồi, bất kể có cố gắng kiềm chế thế nào. Và anh nghĩ là cơn giận dữ của em cũng đang sục sôi chỉ chờ trào ra thôi.”

“Vì thế ông ta thay đổi chiến thuật và ra lệnh cho anh bắt cóc tôi”?

“Không. Ngài chẳng có liên quan gì đến việc này cả. Tất cả là do anh.”

Hắn đưa tay lên vuốt mái tóc cẩu thả của mình, rồi lôi ra khỏi túi quần một con dao Thụy Sĩ.

Ian cạy lưỡi dao ra và bắt đầu cắt móng tay.

“Chiến thuật đe dọa có hiệu quả đấy”, tôi nói. “Rất giống những gì viết trong sách. Tôi đã nghĩ yêu tinh sẽ sáng tạo hơn cơ”.

Hắn không đáp lại mà nháy mắt. Quai hàm hắn trở nên cứng nhắc. Vài giây sau, hắn cất con dao vào túi.

“Zara, em thật ngọt ngào, ngây thơ và đáng yêu quá. Nhưng chẳng ai có thể cứu được người khác. Chúng ta chỉ có thể tự cứu mình thôi, em biết điều đó chứ?”

Hắn lướt ngón tay trên má tôi, trên cằm tôi.

Tôi không nhúc nhích chút nào. “Có phải anh từng được cứu không, Ian?”

Hắn dừng tay lại, nhìn chằm chằm vào tôi và thầm thì. “Có lẽ thế”.

“Không phải lúc nào anh cũng là yêu tinh. Bọn chúng đã khiến anh trở thành thế này.” Tôi nuốt nước bọt. Ánh mắt Ian ánh lên chút gì thể hiện rằng anh ta tin lời tôi. “Anh không phải là tên yêu tinh đã truy đuổi em trong rừng. Em biết như thế. Có vẻ như anh khác chúng.”

Ngón tay anh ta tiếp tục mơn trớn mặt tôi một cách chậm rãi. Tôi ngoảnh mặt đi, nhưng anh vẫn tiếp tục.

“Đó không phải anh”. Hắn nói.

Tôi buộc mình phải nhìn vào khuôn mặt xanh tái của hắn. Hai đôi mắt sâu hoắm trên đó không phải thực sự là của con người. Tại sao tôi chưa bao giờ nhận ra điều đó? Tôi đã tràn ngập trong những nỗi buồn, đã quá tập trung để ý đến Nick, lúc nào cũng tự mê hoặc rằng mình được ai đó yêu thương. Tôi thầm nghĩ.

“Vậy rốt cuộc đó là ai”?

“Đó là Vua yêu tinh . Ngài muốn có em và đây là điều em không hề muốn chút nào đâu, hãy tin anh. Sẽ tốt hơn rất nhiều cho tất cả mọi người nếu em theo bọn anh. Sức khỏe Vua yêu tinh đang yếu đi, trong khi bọn anh đang vướng vào cuộc chiến lãnh thổ. Em chính là chìa khóa để kết thúc tất cả những điều đó.” Hắn lắc đầu. “Ai mà biết được một người vừa thấp bé, vừa ủ rũ lại chính là người mà bọn anh chờ đợi. Tất cả bọn anh đều muốn có em, nếu không thì bọn anh sẽ căm ghét em.”

“Tại sao?”

“Đó là định mệnh. Em chính là người được chọn. Zara  Công chúa. Em đã bao giờ tự hỏi mình về ý nghĩa cái tên đó chưa?”

Em không biết. “Tên đó là do mẹ đặt”.

“Chính xác”.

“Ý anh là sao”?

“Em là người thừa kế, ai có em thì người đó sẽ có cả vương quốc”.

“Điều đó thật nực cười”.

“Không nực cười đâu.”

Hắn nâng cằm tôi lên. “Em có biết hôn yêu tinh sẽ như thế nào không?”

Tôi biết điều đó. Nick nói rằng nụ hôn của yêu tinh là nụ hôn chết người.

“Nó sẽ gây ra một sự biến đổi, sẽ gây đau đớn. Nhưng nếu làm đúng, người đó sẽ không chết mà sẽ trở nên tài giỏi hơn. Họ sẽ trở thành những người như bọn anh. Một vài người, cũng giống như em đã có dòng máu yêu tinh trong người. Anh cũng vậy.”

“Phải rồi”. Tôi mỉa mai.

Nghĩ đến việc có dòng máu yêu tinh trong người làm tôi hoảng sợ. “Chúa ơi, có phải mẹ tôi cũng là một yêu tinh?”

“Biến đổi sẽ đem đến cho em sức mạnh và lòng khát khao vô bờ bến.” Tay Ian giữ chặt lấy cằm tôi.

“Và anh là người muốn biến đổi em?” Tôi hỏi, cố để không rùng mình.

“Anh đã phải chiến đấu với Megan để giành được điều đó.” Ian nhún vai. “Anh không nghĩ là cô ta để em sống đâu.”

Tôi đứng trơ ra trong căn phòng.

“Đúng thế, Megan là yêu tinh. Và cô ta đã nhìn thấy vương quốc của mình. Em là người duy nhất trên con đường đi đến vương quốc đó, ít ra thì đó cũng là điều mà cô ta suy nghĩ.”

“Thế còn người đàn ông trong khu rừng...” Tôi hỏi nhỏ.

“Dĩ nhiên là hắn muốn biến đổi em. Hắn phải làm điều đó. Hắn là người tìm thấy em. Nhưng không phải người tìm thấy dễ dàng làm được điều hắn muốn.”

Tôi nuốt nước bọt rồi hỏi: “Đó có phải là bố tôi không”?

Ian cười lớn. “Chẳng ai nói với em điều gì phải không? Quá trình nhận thức của loài sói hơi chậm, của đại bàng và hổ báo cũng chẳng nhanh hơn là mấy.”

“Nhưng anh cũng đến trường hàng ngày thì làm sao...làm sao anh là yêu tinh được? Tất cả mọi người trong thị trấn đều không phải là người sao?”

“Không. Vẫn có rất nhiều người. Và thật không may còn có cả người hóa thú nữa. Nhưng bọn anh che đậy bản chất yêu tinh bằng vẻ ngoài đẹp đẽ. Vậy đó”.

“Bọn anh có ở những nơi khác chứ?”

“Dĩ nhiên rồi. Xuỵt...” Ian giữ đầu tôi lại. Tôi không thể cử động được. Tôi cố gắng nhấc tay lên để đẩy Ian ra xa nhưng bất lực.

“Anh là đồ ngớ ngẩn”.

Hắn ngả người vào gần tôi hơn. Miệng hắn chỉ cách miệng tôi chút xíu.

“Anh yêu mùi của em.”

Miệng hắn phả hơi vào da tôi. Vết thương trên đó nhói đau. Tôi gắng thoát khỏi tình trạng này. Tự dưng không hiểu vì sao tôi cử động lại được. Tôi dùng tay đẩy mạnh hắn ra. Khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ bất ngờ. Tôi đánh mạnh vào hắn và chạy về phía cảnh cửa, xô mạnh cả người vào đó.

“Megan! Thả tôi ra! Megan!”

Cánh cửa vẫn im ỉm. Trong nháy mắt Ian đã đứng cạnh tôi. Hắn ném tôi vào tường. Một âm thanh đáng sợ vang vọng khắp căn phòng giống như thể tay tôi vừa bị gẫy vậy.

Cánh tay tôi treo lủng lẳng. Nhưng không thấy đau. Cú sốc giúp cơ thể quên đi đau đớn trong giây lát để người ta có sức mạnh tự cứu mình, tiếp tục cố gắng chiến đấu. Tôi định thần lại rồi lao bổ vào cánh cửa đang mở. Tôi giật mạnh chiếc vòng tay và ném vào hắn. Chiếc vòng đập trúng ngực và bốc cháy.

Megan mở cửa, mỉm cười và nói: “Đang gặp khó khăn hả, Ian?”

Tôi ngước mắt cầu xin, nhưng cô ta lờ như không nhìn thấy.

“Zara”, hắn lên giọng. “Đừng làm cho mọi việc trở nên phức tạp hơn. Nếu bây giờ em bị đau, cơ hội sống sót của em sẽ giảm đi. Em cần phải sống.”

Tôi chạy về phía cửa nhưng hắn phản ứng quá nhanh. Đáng ra tôi nên biết hắn không phải là người. Hắn ôm chặt eo tôi. Thêm một chiếc xương cánh tay nữa bị gẫy. Hai đầu gối tôi oằn lại vì đau. Cơn sốc dần qua đi, tôi cảm thấy cơn đau chạy dọc khắp cánh tay, lan đến cả hai vai. Tôi gắng giữ cái tay gẫy bằng cái tay còn lại, nhưng hắn giữ chặt khiến tôi không thể cử động được.

“Để anh hôn em, Zara.” Hắn nói với cái giọng đầy vẻ mê hoặc và đáng yêu.

“Làm đi, Ian”. Megan ra lệnh.

Hắn ôm chặt lấy tôi. Một tiếng hét tưởng như làm vỡ cả căn phòng. Đó là tiếng hét của tôi. Cái xương tay bị gẫy giờ đã lòi ra ngoài, máu chảy ướt đẫm. Mắt Ian trở nên hoang dại. Hắn liếm máu tôi. Môi hắn đầy máu.

“Em không cần phải nói đồng ý đâu”. Hắn rít lên. “Đây là cách dễ dàng nhất. Giống như khi em đến nha sĩ vậy. Càng làm rối lên thì càng khó hơn, càng mất nhiều thời gian hơn thì càng bị đau hơn.”

“Tôi ghét nha sĩ”. Tôi nói, cố gắng vặn người ra xa. Tôi đánh mạnh tay vào mặt hắn. Hắn la lên nhưng quyết không buông tôi ra.

Một tiếng hét dường như đến từ một nơi khác. Của tôi chăng? Ian đến gần hơn. Tôi nhìn chằm chằm vào cặp môi dính đầy máu của hắn. Một đôi môi dầy và băng giá. Giờ thì tôi biết rằng chúng lạnh giá.

“Không!” Tôi nói và cố gắng cựa quậy thoát ra bằng cách nào đó khi cơn đau đã giảm phần nào.

Hắn tiến gần tôi hơn. Tôi gắng đẩy hắn ra, cảm giác buồn nôn, chóng mặt vì mất quá nhiều máu. Tôi khó có thể mở mắt được nữa.

“Không! Xin đừng!”. Tôi thì thào

Nhưng tay hắn ôm quá chặt. Môi hắn tiến gần sát và hắn sắp có cái hắn muốn. Còn tôi? Tôi chẳng thể làm gì hơn ngoài việc cúi gằm đầu xuống sát ngực hắn để tránh môi hắn. Tôi chìm dần vào bóng tối.

Nosocomephobia

Sợ bệnh viện

Tiếng gầm gừ đó không phải của con người, cũng chẳng phải của yêu tinh.

Tôi vẫn nhận ra điều đó dù tôi không thể mở được mắt, không thể nói được.

“Cậu ấy sẽ ổn thôi. Không sao đâu”. Tôi nghe thấy giọng một cô gái.

Thế giới đã biến mất. Tuyết đã phủ kín hết thảy mọi thứ. Tôi đang nằm dưới những lớp tuyết dày. Đúng vậy không nhỉ? Tuyết phủ khắp người tôi, nặng trĩu, trống rỗng, trắng xóa.

“Tớ sẽ giết hắn”. Và giọng một người con trai.

“Bà ấy đã làm điều đó rồi”. Người con gái nói.

Có cái gì đó chạm vào má tôi. Khăn lau mặt chăng? Hay là một miếng giẻ?

“Tất cả là do lỗi của tớ. Tớ đã không bảo vệ cô ấy”. Người con trai nói tiếp.

Nick ư?

Bà Betty nói: “Không, cháu đã bảo vệ nó. Ta phải bó cánh tay gẫy lại. Nó mất nhiều máu quá”.

Betty! Bà tôi!

Ai đó cầm lấy tay tôi. Cái siết chặt khiến tôi tỉnh lại. Tôi thoát khỏi lớp tuyết, trở lại với căn phòng bê tông. Tôi rên khẽ.

“Zara!”

Cô gái nói: “Bạn ấy bị sưng một cục trên đầu. Còn cánh tay thì gẫy hết”.

Tôi lại lịm dần đi. Tôi nghe thấy một giọng nói khác, giọng của bố tôi.

“Zara, đợi đã.” Giọng con trai nói. “Đợi đã.”

“Ba à?” Một giọng nói khác cất lên. Tôi vươn tay ra, cố tìm thấy một cái gì đó để bám vào nhưng ai đó đã đặt tay tôi xuống.

“Cậu ấy bị ảo giác đấy.”

Tuyết lại tràn vào trong tôi, phủ lấy tôi, bao bọc quanh tôi.

“Trời lạnh quá.” Ai đó nói. “Ừ. Tớ thấy rét run lên này.”

Tuyết vẫn cứ rơi, tôi để mặc tuyết chôn vùi. Chẳng có thể làm gì. Lạnh quá.

Họ không để cho tôi đi.

“Zara. Chúng ta phải đưa cậu ra khỏi đây. Cậu ngồi dậy được không?”

Tôi cố gắng bơi qua biển tuyết để đến một nơi ấm áp hơn. Mặc cho những nỗ lực của tôi, cơn đau bắt đầu kéo đến, xuyên qua cánh tay chạy thẳng lên đầu. Nhức nhối.

Mắt tôi hé mở nhưng không tài nào tập trung được.

“Nick phải không?”

“Anh đây, cưng yêu.”

“Mẹ vẫn thường gọi em là cưng.” Tôi thều thào với cái giọng khàn khàn nghe yếu ớt và buồn cười. Mẹ tôi đâu?

Tôi nắm chặt lấy cái gì đó vừa được đặt vào tay. Tôi cố mở mắt để nhìn thấy nó.

“Tôi không thấy gì cả”.

“Có phải hắn đã hôn Zara không”? Giọng một đứa con gái vang lên.

“Ta không nghĩ vậy đâu. Ta bước vào ngay lúc đó mà. Nick, con có nhìn thấy hắn hôn Zara không”. Bà Betty hỏi.

“Cháu nghĩ không phải vậy đâu”.

“Đau quá. Làm ơn giúp tôi đi”. Tôi gượng nói.

“Được rồi. Được rồi, cưng à. Không sao đâu mà.” Giọng Nick lại vang lên bên tai. Tôi nắm chặt lấy vai anh. Vai anh để trần. “Mọi người sẽ đưa em ra khỏi đây và tìm bác sĩ cho em nhé?”

Tôi gật đầu. Tay tôi nắm chặt lấy anh như thể muốn giấu mình vào đó và trốn chạy. “Anh ấm áp quá”.

Issie trấn an tôi. “Mọi người sẽ chăm sóc cậu, Zara ạ. Đừng lo.”

Tôi bắt đầu tập trung vào khuôn mặt của Nick. Đôi mắt màu nâu, đẹp tuyệt của anh chăm chú nhìn tôi. Thế rồi tôi thấy màu mắt ấy hòa cùng với màu của bức tường. Tôi lịm dần đi.

“Đừng rời xa em.” Tay tôi rơi khỏi vai Nick. Tôi không thể giữ nó lâu hơn.

Lạnh lẽo. Băng giá. Cái chết.

Novercaphobia Sợ mẹ kế.

Nucleomituphobia Sợ vũ khí hạt nhân.

Nudophobia Sợ bị trần truồng.

Numerophobia Sợ những con số.

Nyctohylophobia Sợ những khu rậm rạp hay những khu rừng trong bóng tối.

Mọi người đều bỏ đi.

“Đừng lo. Mọi người sẽ không bỏ cháu một mình đâu”.

“Đừng để Ian...”

“Cháu không phải lo lắng về Ian nữa”. Bà nói.

Nick nhấc tôi lên và ôm tôi trong vòng tay anh. Anh ấm áp quá, hơi nóng hừng hực lan sang người tôi nhưng tôi cảm thấy đau mỗi khi cử động. Tôi khẽ rên rỉ. Cho dù anh ôm tôi, cái lạnh và bóng tối vẫn ùa đến, chỉ chực mang tôi đi một lần nữa.

Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện. Tay tôi bị bó bột và treo trước ngực.

“Nick?” Tôi thều thào.

Bà bật dậy và nắm lấy tay tôi. Mặt bà nửa cười, nửa khóc. “Ôi Zara!”

Tôi chớp mắt. Ánh sáng khiến tôi cảm thấy choáng váng.

“Chói mắt quá”. Tôi gượng nói.

Bà bỏ tay tôi ra.

Nỗi sợ hãi lại ùa đến. “Đừng đi!”.

“Ta chỉ tắt đèn thôi mà.” Bà vừa nói vừa đưa tay tắt công tắc điện. Bà nhanh chóng trở về và nắm lấy tay tôi. “Cháu làm ta hơi lo lắng đấy, cháu gái bé nhỏ của ta ạ”.

“Cháu không bị làm sao phải không?” Giọng tôi nghe có vẻ khá hơn chút ít.

“Cháu bị gẫy tay khá nặng đấy. Gãy mất hai cái xương cánh tay. Cháu còn bị choáng nữa, cộng với cú sốc lần trước nữa. Sườn thì tím bầm rồi.”

Giá mà có thể thì tôi sẽ nhún vai khi nghe tin đó. Nhưng giờ thì tôi chỉ biết cười. “Chỉ thế thôi à?”

Bà mỉm cười và nắm chặt tay tôi hơn. Sau đó khuôn mặt bà trở nên nghiêm túc. “Cháu có nhớ điều gì đã xảy ra không?”

“Không ạ.” Tôi nói dối.

Bà cắn nhẹ môi dưới và nhìn tôi chăm chú. “Nick nói rằng cháu...”

Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng có vẻ quá khó khăn. “Nick? Anh ấy có ở đây không?”

“Bà để Nick về nhà rồi. Nó ở đây cả đêm. Issie và Devyn cũng thế. Chúng mệt lử hết cả. Bà không biết đã phải gọi cho bố mẹ chúng bao nhiêu cuộc điện thoại để thông báo là bọn trẻ vẫn ổn.”

Lòng tôi chùng xuống.

“Các bạn ấy không muốn về đâu, đặc biệt là Nick.” Tôi tự nhủ.

Bà nhướng cặp lông mày lên. Tôi có thể cảm thấy mặt mình đỏ lên vì xấu hổ.

“Đó là một cậu bé dễ thương.” Bà Betty nói rồi buông tay tôi ra và vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên mặt tôi. “Bà đã gọi mẹ cháu. Mẹ cháu đang cuống cuồng lên, tự đổ lỗi cho mình vì đã gửi cháu đến đây. Mẹ cháu đang bắt chuyến bay sớm nhất đến đây nhưng cả khu bờ biển miền Đông đang hỗn độn lắm bởi một cơn bão lớn đang đến. Ta chưa từng chứng kiến cơn bão nào như thế. Thậm chí ngay cả khi mùa đông vẫn còn chưa đến hẳn nữa.”

Bà đưa một cốc nước đến gần miệng tôi. Tôi uống mà cảm thấy nước như có mùi kim loại vậy.

“Mẹ cháu không cần phải đến đâu.”

“Ta đã nói thế với mẹ cháu, nhưng có thể mẹ cháu vẫn đến. Ta đã không thực sự chăm sóc tốt cho cháu.” Vừa nói bà vừa đặt chiếc cốc lên bàn.

“Bà đã làm rất tốt mà.”

Bà phá lên cười. “Đúng thế. Vậy mà giờ này cháu đang nằm trong bệnh viện với một cánh tay bị gẫy”.

Tôi liếc sang chiếc chăn của bệnh viện để tránh nhìn vào mắt bà. “Vậy bà đã biến hình thành hổ đúng không? Có phải tiếng gầm lúc đó là của nội không?”

Nội gật đầu, nắm chặt lấy tay tôi.

“Chết tiệt”. Tôi nói khẽ.

“Cháu mà vẫn giữ cái kiểu ăn nói như thế cuối cùng thì cháu cũng sẽ giống ta thôi”.

Tôi nuốt nước bọt rồi nói. “Có phải bố cháu không?”

“Bố cháu đã bảo vệ hai mẹ con cháu trong một thời gian rất dài”. Giọng bà run run. “Bố cháu yêu cả hai mẹ con cháu rất nhiều”.

“Vậy đó chính là lý do tại sao mẹ gửi cháu đến đây?” Tôi hỏi. “Mẹ cháu nghĩ rằng bà sẽ có cách bảo vệ cháu vì bà là người hóa thú”.

“Đó có thể là một lý do, nhưng không phải là tất cả. Chúng ta không biết là ở đây thậm chí còn nguy hiểm hơn. Cả chục năm nay khu vực này rất an toàn. Thậm chí khi cậu bé ở Beardley bị mất tích, bà đã hi vọng rằng một người nào đó đã bắt cóc nó hay cậu bé đã bỏ nhà ra đi. Thật ngốc nghếch. Sự thực đấy nhưng đôi khi người ta không muốn tin”.

“Người ta không muốn nếu đó là một sự thực tồi tệ. Cháu đã phủ nhận tất cả mọi thứ. Phủ nhận rằng có yêu tinh tồn tại, rằng có một thứ gì đó siêu nhiên đang diễn ra. Cháu đã ngốc nghếch quá. Cháu đã không chấp nhận sự thực bố cháu là ai.”

Bà nhìn tôi và khẽ gật đầu. “Bà đã làm mọi thứ trở nên tồi tệ. Bà đã quá già để chiến đấu với bọn yêu tinh rồi.”

“Đó không phải là điều cháu nghe thấy đâu.” Tôi nắm lấy tay bà. Làn da mềm mại của bà đã lốm đốm vết đồi mồi, nhưng những ngón tay dài vẫn rất mạnh mẽ. “Tại sao mẹ cháu không đến?”

“Ngay cả bố cháu cũng không thể bảo vệ được mẹ cháu.”

“Tại sao”?

Bà vuốt tóc tôi. “Đây là vùng đất của Vua yêu tinh. Sự có mặt của mẹ cháu sẽ khiến hắn phát điên bất kể hắn đã cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình như thế nào. Nếu Vua yêu tinh biết rằng mẹ cháu ở đây, thì hắn sẽ theo dõi mẹ cháu. Hắn sẽ không thể cưỡng lại được”.

“Vậy chúng ta đã chạy trốn sao? Trong suốt khoảng thời gian ở Charleston sao? Suốt cả cuộc đời cháu sao?” Đầu óc tôi rối bời. Thế giới quá khác biệt với những gì tôi từng nghĩ. Thật nực cười.

Bà gật đầu. “Ta xin lỗi đã để Ian bắt cóc cháu, Zara. Ta biết đã làm cháu thất vọng.”

“Vậy nội đã ở đâu? Cháu nghĩ nội đã bị thương vì không thấy nội về nhà.”

“Xe bị hỏng giữa đường. Ai đó đã phá hỏng nó. Ta định đi bộ về nhà nhưng có lẽ sẽ tốn rất nhiều thời gian, vì vậy bà đã biến hình. Sau đó ta sực nhớ ra rằng có thể bọn yêu tinh đã tấn công ngôi nhà để ta phải về nhà, nên ta đã trốn ở ngoài và chờ đợi. Ta biết cháu sẽ được an toàn nếu cháu ở trong nhà, nhưng ta cũng biết cháu sẽ không ở nhà đâu. Lúc cháu ra ngoài thì bọn yêu tinh đã tấn công ngay. Nhưng ta đã không kịp. Đáng ra lúc đó ta nên đi theo cháu, thay vì cứu Nick khỏi cái lưới trước.”

“Không. Nội đã làm đúng. “Và sau đó nội theo đến nơi Ian và Megan nhốt cháu đúng không?”

“Ừ. Cái mùi đó dễ đánh hơi lắm”.

Tôi nghiêm giọng hỏi. “Bà đã giết Ian à”?

“Nếu ta không làm vậy thì bạn trai của cháu cũng sẽ làm.”

Ian chết rồi. Bà đã giết hắn. Có thể bà đã xé xác hắn giống loài hổ xé xác con mồi. Tôi rùng mình.

“Anh ấy không phải bạn trai cháu.”

“Ha. Đó là một chàng trai tốt đấy. Ta thấy hai cái hạnh nhân trong cổ họng của cháu lòi cả ra rồi kìa.”

Tôi tức phát điên lên mất. “Cháu thậm chí không có cái hạnh nhân nào cả.”

“Ta biết điều đó và cá là bây giờ Nick cũng biết.” Bà vỗ tay vào đùi vì buồn cười quá. Cửa mở ra và Nick đứng ở đó, người choán cả khung cửa. Anh chạy ùa tới chỗ tôi, đi lại quanh giường nhưng không chạm vào tôi.

“Xem nào, giọng nói của quỷ dữ”. Bà vừa nói vừa cười trêu chọc, sau đó đứng dậy. “Có vẻ như cháu có bạn đồng hành rồi. Vì thế ta sẽ ra ngoài lấy cà phê. Các cháu đều biết là ta sẽ làm những cốc cà phê rất to đấy.”

Bà hôn vào trán và đưa mắt nhìn tôi. Tôi không biết bà muốn nhìn thấy gì ở tôi nữa.

Sau đó bà quay sang Nick và nói: “Cháu sẽ ở đây một lát chứ?”

Anh gật đầu.

“Cháu hãy chăm sóc con bé cẩn thận. Đó là đứa cháu duy nhất của ta.”

Nick đứng thẳng người hơn, giống như cái cách mọi người thường làm khi bà Betty ra lệnh.

“Cháu hứa”.

“Tốt”. Bà đi ra phía cửa, để lại chúng tôi một mình.

Khi biết chắc bà đã đi rồi, Nick cúi xuống và hôn lên má tôi. Đôi môi tôi cảm thấy bị bỏ rơi. Tay kia của anh chạm vào má tôi.

“Anh đã rất lo cho em”. Nick nói.

“Anh đã bỏ em ở lại đây.”

“Bà Betty buộc anh làm thế. Anh chỉ trốn ở trong phòng khác thôi.”

Tôi thở phào thoải mái. “Thật chứ.”

“Anh thề mà”.

Trông anh hết sức cứng rắn, đầy lo lắng và ngọt ngào, rất ngọt ngào. Tôi không biết tôi sẽ xoay sở như thế nào nếu không có anh ở đây bên tôi. Mắt tôi nhắm lại, nặng trĩu.

“Em sợ lắm, Nick ạ.”

Nick xiết chặt tay tôi và mặt anh nghiêm lại. Anh lấy chăn choàng lên tôi, giống như bà vẫn làm. Tôi được che chở hết sức cẩn thận.

“Anh ghét điều mà hắn định làm với em.” Nick nghẹn lời vì xúc động. “Hắn định biến em thành bọn chúng. Em không bao giờ có thể trở thành một trong số đó.”

Nhưng chẳng phải tôi đã là một yêu tinh sao? Bố tôi là yêu tinh. Điều đó có nghĩa là dòng máu yêu tinh đang chảy trong tôi. Nhưng Nick không biết điều đó. Nick sẽ chẳng bao giờ biết điều đó. Điều đó thật khó chấp nhận. “Anh có ghét em không nếu em là một yêu tinh?”

Anh nhìn vào mắt tôi và nói. “Không”.

Tôi nghĩ cả anh và tôi đều đối thoại một cách hết sức cảm tính.

“Thế còn những người khác thì sao?”

Anh rướn lông mày lên. Anh có cặp lông mày thật đẹp. “Những người khác ư?”

“Yêu tinh, những con yêu tinh khác à?”

Khi bọn mèo nhìn thấy một con chuột, đôi khi chúng sẽ tra tấn con chuột đó. Chúng có thể dễ dàng giết chết con chuột với một miếng cắn, hoặc một cái cào bằng vuốt, nhưng chúng lại chơi trò mèo vờn chuột. Chúng tra tấn con chuột, nhìn con chuột chịu đựng đau đớn. Con chuột luôn luôn cố gắng trốn chạy, nhưng cũng vẫn biết là không có cơ hội sống sót vì con mèo sẽ vồ được nó bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào. Tôi lo lắng rằng bọn yêu tinh cũng vậy.

“Issie và Devyn đã ra ngoài xem xét, chưa thấy có tín hiệu gì.” Nick đưa tay vuốt tóc và sao đó mát xa gáy anh. Cái vòng xanh in hình lên làn da anh. Anh có vẻ rất mệt.

“Vậy, chúng đã bỏ đi rồi sao? “Anh có nghĩ là bọn chúng đã bỏ đi rồi không?” Tôi hỏi đầy hi vọng. Tôi nhìn vào khuôn mặt anh.

“Anh nghĩ rằng bọn chúng đang tập hợp lại. Sẽ mất chút thời gian. Nhưng bọn chúng sẽ trở lại.” Anh thở dài, sau đó đứng thẳng người lại và nói. “Chúng ta đang sẵn sàng đón tiếp bọn chúng, trong bất kỳ trường hợp nào. Zara, mọi chuyện đã qua rồi.”

“Anh chắc chứ?”

Tôi mở mắt một lát để nhìn thấy anh gật đầu, khuôn mặt điển trai chỉ cách mặt tôi vài centimet. “Chắc chắn mà. Chúng không thể biến hình em được, em đã bị thương nặng. Em đã uống rất nhiều thuốc. Em không còn giá trị gì với chúng nếu em chết, không có giá trị gì đến khi em bị biến hình”.

Anh vuốt tay dọc vai tôi, tôi thấy mình run rẩy.

Anh nói với một giọng khàn khàn. “Anh thề là sẽ không để điều đó xảy ra nữa”.

Tôi nhắm mắt lại một lần nữa. Thật khó để tỉnh táo. Tôi nói thật nhỏ. “Anh thật đáng yêu phải không Nick? Anh dễ thương quá.”

Anh hôn lên trán tôi và nói: “Anh sẽ cố gắng”.

Tôi gọi bà ấy. Dĩ nhiên là tôi gọi bà ấy. Bà ấy là mẹ tôi.

“Zara!” Giọng bà như thể phát điên. “Mẹ đã chuẩn bị xong hết hành lý. Mẹ vẫn ở sân bay. Mọi hoạt động bị ngưng trệ do cơn bão chết tiệt này. Nhưng không sao. Điều cần quan tâm là con có ổn không. Ôi chúa ơi. Mẹ không thể tin là con lại bị thương nặng thế.”

“Có phải bà đã kể với mẹ về những chuyện đã xảy ra không?”

Tôi có thể nghe thấy mẹ tôi thổn thức. “Đúng vậy”.

Tôi lặng im. Chờ đợi. Một y tá đang đi dọc hành lang.

Cuối cùng, mẹ nói: “Mẹ nghĩ mọi thứ đã qua rồi”.

Bệnh viện tẻ ngắt, toàn một màu trắng trơn của đá phiến. “Nói cho con biết tại sao chúng ta lại sống ở Chaleston. Có phải chỉ bởi chúng ta đang chạy trốn không? Có phải mẹ ở với bố chỉ vì bố có thể bảo vệ mẹ không?”

“Mẹ nợ con rất nhiều câu hỏi, Zara, nhưng mẹ thề với con là mẹ đến với bố vì tình yêu”.

“Vâng”.

Tôi suýt nữa đã hình dung ra cảnh mẹ đang vặn vẹo cái bông tai khi cố nghĩ ra điều gì đó để nói. “Chúng ta đang phải đi trốn”.

“Khỏi bọn yêu tinh phải không?”

“Đúng thế”.

“Vua yêu tinh nữa chứ?”

“Ừ”.

“Tại sao hắn muốn có được mẹ đến vậy?” Tôi muốn nghe mẹ giải thích điều này.

“Vì mẹ qua mặt hắn, Zara ạ. Mẹ đã làm một vài thứ hắn muốn nhưng chỉ với điều kiện nhất định. Những điều kiện đó khiến hắn yếu đi... và... và hắn muốn mẹ ở lại. Khi bố con mất, mẹ...mẹ... mẹ nghĩ rằng hắn sẽ theo mẹ, chứ không phải con. Mẹ nghĩ hắn sẽ ở dưới này và con sẽ được an toàn ở trên đó với Betty. Mẹ nghĩ...”

“Có phải ông ta là bố con không? Bố ruột ý”.

“Làm sao con biết điều đó?”

“Mẹ!” Tôi giục bà.

“Đúng. Ông ta là bố con.”

“Vậy con có dòng máu yêu tinh sao”?

“Không. Không phải vậy. Con là con người, vì mẹ và ông ấy chưa bao giờ hôn, chưa bao giờ biến hình. Con không thấy sao? Đó chính là nguyên nhân khiến ông ta yếu đi. Ý mẹ là, mẹ không hoàn toàn lạc quan về điều này, nhưng để có sức mạnh ông ta phải có một hoàng hậu yêu tinh thực sự, một người bạn tâm hồn.”

Nhưng tôi không muốn nghe thêm nữa. Tôi gác máy.

“Mọi thứ sẽ ổn thôi.” Tôi tự nhủ lòng mình trong ánh sáng không lời của căn phòng bệnh viện.

Có tiếng bước chân nhộn nhịp của mấy cô y tá nơi hành lang. Tivi ở một phòng nào đó đang chiếu một bộ phim hành động. Có rất nhiều tiếng súng và tiếng nổ.

Tôi cố gắng nhắm mắt ngủ, nhưng tất cả những giấc mơ đều về mẹ tôi. Trong giấc mơ ấy, mẹ đưa tay nắm lấy tay tôi còn tôi thì quay mặt đi.

Ngày hôm sau bà tôi mang tôi về nhà. Chuyến bay của mẹ bị hủy cùng với 223 chuyến khác dọc biển Đông. Hôm nay mẹ tôi lại cố tìm một chuyến khác. Nhưng nếu không được thì mẹ tôi sẽ phải lái xe 1.400 dặm.

“Mẹ cháu đang cực kỳ cố gắng”, bà tôi nói.

“Vâng.”

Đường xá đã bị cày xới lên. Xe tải của bà không quá xóc.

Tuyết che phủ mọi thứ. Tuyết tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh và tinh khiết.

“Đẹp quá.” Tôi nói khi bà chuẩn bị vòng xe vào phía cửa. “Bố cháu có thích tuyết không?”

Bà gật đầu. “Có chứ. Nhưng bố cháu thích sự ấm áp hơn, giống như cháu vậy. Hai bố con cháu có rất nhiều điểm giống nhau. Lúc nào cũng thích sự ấm áp. Luôn luôn có sự nghiệp để theo đuổi.”

“Lần đầu tiên cháu viết thư cho Tổ chức ân xá là viết với bố cháu.”

“Bà biết”.

“Bà thực sự nghĩ rằng bố con cháu giống nhau mặc dù không chung dòng máu?” Tôi vòng tay trái qua người rồi mở cửa. Tôi chạm mạnh vào tay phải bị gẫy rồi co rúm người lại vì đau.

“Dòng máu không phải là mối liên hệ mạnh mẽ nhất.” Bà vừa nói vừa mở cánh cửa xe.

“Bà có biết bố ruột của cháu là ai không?” Tôi hỏi bà.

“Bà chưa bao giờ gặp ông ta.” Bà nói. “Bà ngờ rằng nếu còn sống thì ông ta cũng vậy.”

Chúng tôi tiến tới cổng vòm, đi qua cánh cửa và sau đó bà đặt tôi vào cái ghế bành. Bà làm mỳ gà cho tôi, điều này quả là chu đáo đối với một người không giỏi nấu nướng như bà.

Nick xô mạnh cửa trước, mạnh đến nỗi nó đập cả vào cầu thang. Anh co rúm người lại. “Ôi!”

“Không sao đâu anh. Chỉ là cái tường thôi mà.”

Tay Nick ôm một bó hoa irit, hoa cúc, hoa tuylips tặng tôi. “Anh không biết em thích loài hoa nào”.

“Em thích tất cả”.

“Thật chứ?”

“Vâng”.

Anh trân trọng đưa bó hoa cho tôi, nhưng rồi sực nhớ ra tay tôi đang bị bó bột. “Anh sẽ để nó vào bình nước.”

Betty đi vào phòng nhanh đến buồn cười và giật lấy bó hoa từ tay Nick. “Bà sẽ chăm sóc chúng. Những con chim đáng yêu của ta, các con hãy ngồi trên giường bệnh và chia xẻ những tình cảm tốt đẹp đi.

“Bà!” Tôi gắng hét lên nhưng bà chỉ cười và đi về phía bếp. “Em yêu bà, nhưng bà hay làm em khó xử”.

Nick gật đầu và kéo tôi ngồi xuống giường. Tôi rúc đầu vào lòng anh.

“Thật hạnh phúc được chào đón em trở về nhà.” Anh thầm thì.

“Vâng”. Tôi cũng thầm thì trả lời. Tôi có thể nhìn thấy bà đi đi lại lại trong bếp, miệng hát ngân nga, còn tay thì cắt cuống hoa. “Nghĩ về gia đình thật vui biết mấy”.

“Em thấy vậy chứ”. Anh hỏi. Dường như anh đang ngửi mùi tóc tôi.

“Vâng”.

Hơi thở của anh phả vào đầu tôi. Tôi có thế cảm thấy hơi thở ấy, thật nhẹ nhàng, nhưng khỏe khoắn. Tôi hít một hơi thật sâu và nói: “Em đã nghĩ kỹ rồi, em có một kế hoạch”.

Anh cũng hít mạnh một hơi. Cả ngực anh chuyển động. “Một kế hoạch sao?”

Tôi quay mặt sang phía Nick để cảm nhận thái độ của anh. Khuôn mặt của anh bình thản. Tôi nói: “Kế hoạch tìm Jay và Beardsley và bắt tên Vua yêu tinh”.

“Ồ”. Bà Betty bước vào, tay đung đưa hai nhành hoa tuylip.

Khoảng một giờ sau, Issie và Devyn đến.

“Chúng tớ nghĩ rằng bạn đã chết rồi”. Issie buột miệng, người nhấp nhổm. “Tớ rất vui vì bạn vẫn còn sống”.

“Ừ, tớ vẫn ở đây mà.” Tôi gật đầu. “Hôm qua lúc ở bệnh viện, tớ đã gọi cho mẹ. Bà không trả lời hết các câu hỏi của tớ, nhưng có hứa là sẽ trả lời hết khi đến đây. “Mẹ bạn đang đến đây à?” Devyn hỏi. Cậu ta bê cái ghế đặt cạnh giường bệnh. Issie ngồi bệt xuống sàn gần chỗ Devyn và ngước mắt nhìn khi chúng tôi đang nói chuyện.

“Bà đang cố gắng bắt một chuyến bay, nhưng tất cả đều bị hoãn lại hoặc hủy bỏ. Vì thế mẹ tớ phải lái xe đến.” Tôi nói.

“Bạn có cho rằng mẹ bạn đến đây là cần thiết không?” Devyn hỏi.

“Lúc đầu thì có... nhưng bây giờ thì không.”

“Bởi vì...” Issie gợi ý.

“Bởi tớ nghĩ mẹ tớ chứ không phải tớ là người sẽ gặp nguy hiểm, ít nhất là với tên Vua yêu tinh. Tớ nghĩ tớ chỉ là mồi nhử thôi.”

“Mồi nhử?” Devyn nói với vẻ nghiêm túc như thể đột nhiên tất cả được giải thích hợp lý.

“Hãy nghĩ về điều này. Gần 17 năm rồi mẹ bạn không quay lại đây. Tại sao?”

“Nơi này khí hậu giá lạnh.”

“Nơi này đáng sợ nữa”. Issie nói thêm.

“Đó không phải là tất cả lý do. Chúng ta cần nghe bà tớ giải thích.” Tôi nói.

Issie nhìn quanh rồi hỏi: “Bà bạn đâu rồi?”

“Đi xem xét xung quanh.” Tôi nói. “Ok. Chờ xem. Ý kiến của tớ là gì ư? Được rồi. Tớ nghĩ rằng mẹ không quay lại đây bởi vì bà sợ điều đó. Bà đang trốn bọn yêu tinh. Nhưng tại sao phải trốn?”

“Một câu hỏi thú vị đấy.” Nick bước vào nhà từ cửa trước rồi nói.

“Anh bạn.” Issie rướn lông mày lên. “Cậu không thèm gõ cửa trước khi vào nhà. Sao cậu bất lịch sự vậy.”

“Đó mà là bất lịch sự sao?” Nick nhìn tôi, còn Issie bắt đầu cười khúc khích, miệng nói “đồ bất lịch sự”.

“Cũng gần như vậy, nhưng tớ sẽ tha thứ cho bạn.” Tôi vỗ nhẹ xuống giường. Họ ngồi gần tôi. “Vậy, mẹ tớ sống với bố tớ. Đây là một trong số ít ỏi những người và người hóa thú có thể chống lại yêu tinh. Nhưng bố tớ mất rồi. Bố chết ngay sau khi nhìn thấy Vua yêu tinh ở ngoài cửa sổ. Bố ra đi vào lúc gia đình cần ông nhất.”

“Điều đó thật tệ.” Issie nói.

“Issie...” Devyn nói.

“Cái gì? Thật vậy sao?” Cô nhìn tôi. “Vậy, mẹ bạn gửi bạn đến đây để bà Betty có thể bảo vệ bạn sao?”

“Đúng vậy.”

Tôi vừa nói vừa giật mạnh mấy cái dây buộc quanh ngón tay. “Mẹ gửi tớ đi xa bởi mẹ tớ sợ Vua yêu tinh sẽ dùng tớ để bắt được bà. Song bà không nghĩ được thấu đáo, bởi đây là nơi mà bọn yêu tinh trú ngụ. Bà đang theo tớ đến nơi mà bọn chúng mạnh nhất.”

Devyn gãi tai. “Tớ khó mà hiểu được tại sao bọn yêu tinh ở đây ngay từ đầu. Tại sao ở đây? Tại sao lại là Bedford?”

Bà tôi mở cửa bước vào phòng khách, áo dính một vết bẩn lớn. Tất cả chúng tôi ngừng chuyện trò.

“Tại sao bà không nói cho chúng cháu biết?” Tôi hỏi.

“Nói gì nào?’

“Tại sao có quá nhiều yêu tinh ở đây?”

“Chúng đã tới ở đây trong một thời gian dài bởi đây là một khu hẻo lánh.”

“Sắt thép cũng là một nguyên nhân phải không ạ?” Tôi hỏi. “Có phải bởi vì các ngôi nhà trong thành phố này không được làm bằng thép?”

“Có điều đó. Trước khi có Internet và tin tức truyền qua vệ tinh, những con bò hay những cậu bé bị mất tích, những điều xảy ra ở cái thành phố Maine phía Bắc xa xôi này đều không được quan tâm. Nhưng thời thế đã thay đổi. Thậm chí lần hành động trước, bọn yêu tinh đã phải thận trọng hơn. Các tờ báo đã viết về các cậu bé bị mất tích.”

Bà tựa mình vào lan can cầu thang bên ngoài ngập ngừng nửa muốn vào nửa không.

“ Bà không nghĩ tên yêu tinh thích bắt các cậu bé. Nhưng hắn ta cần thiết phải làm như vậy.”

“Vậy tại sao mọi người không giết quách hắn ta đi?” - Tôi hỏi dò.

“Lúc đầu, không phải ai cũng biết về hắn. Thậm chí cả những người hóa thú ở đây cũng không biết. Nhưng nếu hắn chết đi thì cũng sẽ có một tên khác lên thay, và tên đó có thể không có quá nhiều những nhu cầu như tên Vua hiện tại.” Bà đưa mắt nhìn chúng tôi một cách chăm chú. “Các cháu có hiểu ý của ta không?”

Issie run rẩy nắm chặt lấy cánh tay Devyn.

Bà tiếp tục sau khi kéo mạnh mái tóc cho thẳng lại. “Vua yêu tinh chỉ có thể duy trì quyền lực khi có sức mạnh. Một vài tên yêu tinh như Ian hay Megan muốn chiếm ngôi. Để làm điều đó, chúng phải tìm được hoàng hậu của chính bọn chúng.”

“Vậy tại sao Ian lại muốn Zara?” Devyn hỏi. Cậu rướn người về phía trước, ngón tay ngúng nguẩy như thể muốn ghi chép lời người khác nói.

“Bà nghĩ bởi vì Zara đã có gen yêu tinh trong người. Chúng ta đã biết là mẹ Zara thu hút chúng và có thể...”

“Ý bà là gì?” Nick ngắt lời.

“Bởi bố Zara là một yêu tinh”.

Tôi cố gắng đứng dậy khỏi giường, nhưng Nick giữ tôi lại. “Bố Zara là...”

Mắt bà Betty ánh lên. “Cháu không nói với các bạn sao?”

Lòng tôi tan nát.

“Zara là con gái ông ta. Bố đẻ Zara là Vua yêu tinh”.

Nick là người đầu tiên phản ứng lại. Anh nhảy dựng lên, miệng há hốc. Anh nói gần như hét vào mặt bà Betty. “Bà đã biết điều này sao?”

Bà Betty gật đầu. Tay Nick co lại thành nắm đấm. Anh quay sang tôi và hỏi: “Điều đó có nghĩa là Zara có phần yêu tinh trong người sao?”

“Bà không biết loại gen đó hoạt động như thế nào, Nick ạ.” Bà giải thích. “Không giống như chúng ta. Zara có vẻ bình thường.”

“Tôi có vẻ bình thường sao?” Tôi lẩm bẩm.

“Nhưng cô ấy xinh đẹp hơn bình thường”. Issie nói.

“Và chạy rất nhanh nữa”. Devyn nói thêm.

“Không phải là nhanh theo kiểu siêu nhiên”. Bà tôi giải thích khi Nick đi lại huỳnh huỵch trong phòng.

“Nick Colt, bạn có bình tĩnh lại không nào? Đầu bạn đang bốc khói kia kìa.”

“Zara có một phần yêu tinh”. Nick la lên. Mắt ánh lên vẻ đe doạ. “Không thể như thế được.”

“Cháu có nghe ta nói không thế?” Bà hỏi, vẻ mặt giận giữ và mất bình tĩnh. “Bố Zara là một yêu tinh. Nhưng điều đó không có nghĩa là Zara sẽ có các biểu hiện của yêu tinh.”

“Cô ta là một con yêu tinh đáng sợ!” Nick hét lên. Anh nhìn tôi kinh ngạc, và anh chắc chắn không thích con người trước mắt anh một tẹo nào. “Chúa ơi!”

Anh lao nhanh ra ngoài và đóng sầm cửa lại. Điều đó khiến tôi cảm thấy choáng váng.

“Nick”. Issie chạy theo và gọi.

“Thỉnh thoảng nó như một con sói vậy. Kệ nó đi.” Bà lắc đầu.

Tiếng bánh xe rít lên. Lòng tôi tan nát, nặng trĩu.

“Tớ phải đi xem Nick ra sao. Để Nick trong tình trạng này sẽ nguy hiểm lắm, vì Nick có thế biến hình”.

Devyn quay ra. Issie đi theo một đoạn rồi chạy lại chỗ tôi. Cô bạn vòng tay qua vai tôi vỗ về. “Không sao đâu, Zara, dù bạn có là yêu tinh một trăm phần trăm thì bạn vẫn là Zara.”

Nước mắt tôi trào ra. Cổ họng nghẹn lại.

“Nick sẽ không bướng bỉnh mãi như thế đâu.” Issie nói rồi bỏ tay khỏi vai tôi và chạy đuổi theo Devyn.

Hai bà cháu tôi ngồi trong phòng hồi lâu. Tôi ở trên giường, còn bà thì nằm trên cái ghế lớn màu đỏ.

“Như thế là quá đủ đối với một kế hoạch.” Tôi hạ giọng rồi nói tiếp, “Chúng ta sẽ bắt Vua yêu tinh ra sao nếu thiếu Nick và Devyn.”

Theo kế hoạch, tôi sẽ là “mồi nhử” để dụ mẹ tôi đến. Tên Vua yêu tinh sẽ nghĩ rằng tôi chỉ có một mình. Khi hắn xuất hiện để bắt tôi thì Betty và Nick sẽ tấn công hắn. Họ phục ở một vị trí có tầm quan sát tốt bên ngoài. Devyn có nhiệm vụ trông chừng hắn. Sau đó, chúng tôi sẽ bắt hắn khai ra nơi giam giữ Jay.

“Cháu định làm mồi nhử sao?” Bà hỏi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà và trả lời. “Nếu không thì chắc bà đủ sức một mình hạ gục tên Vua yêu tinh nhỉ?”

“Ta đủ sức tiêu diệt cả một đội quân những tên Vua chết tiệt như vậy. Được chưa?”

Tôi nhún vai và lấy tay quệt qua mắt.

“Ước gì có ai đó nói với cháu tất cả những chuyện này sớm hơn, từ lúc cháu khoảng chín tuổi vậy.”

Bà sải bước lại phía giường và ngồi đó với tôi. “Thôi nào. Chúng ta chỉ mắc một chút sai lầm thôi mà. Nhưng bây giờ cháu đang mang trách nhiệm đó. Bà nghĩ rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn.”

Bà đưa ra nắm đấm dứ dứ vào đùi tôi rồi ôm chặt lấy tôi. Tôi ngửi thấy hương vị của rừng và mùi gỗ cháy. Tôi dựa đầu vào bà và khóc.

“Bà có nghĩ là anh ấy sẽ ghét cháu mãi mãi không?”

“Nếu nó làm vậy thì nó thật khờ.”

“Lẽ ra cháu nên biết lúc phát hiện ra bí mật của mẹ cháu, bố cháu dường như phát điên.”

“Tại sao mẹ lại làm thế?”

“Mẹ cháu cố gắng bảo vệ những cậu bé.”

“Hừ.”

“Mẹ cháu hơi giống Nick ở chỗ đều có máu anh hùng. Chỉ khác ở chỗ mẹ cháu biết cách không bộc lộ ra ngoài. Cháu có biết điều gì ban đầu khiến Nick hứng thú với bọn yêu tinh không? Không phải là bởi vì Nick biết chính xác bọn chúng là ai.”

Tôi không trả lời.

“Lúc Devyn vào rừng chơi và đang chạy nhảy thì bị trúng tên ngay xương sườn. Cậu bé chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ngã gục. Mũi tên trúng vào chỗ hiểm khiến Devyn hoàn toàn tê liệt. Nick nghe thấy tiếng kêu bèn chạy đến chỗ Devyn nằm rồi dìu Devyn ra phía đường. Cả hai đều không biết ai đã bắn mũi tên đó, đến tận khi cháu đến đây và nhìn thấy tên Vua yêu tinh ở ngoài quán ăn. Lúc đó mọi thứ mới bắt đầu sáng tỏ.”

“Ôi Chúa ơi. Vậy cảnh sát họ làm gì?”

“Họ cho rằng đó là một tên thợ săn nào đó đang đuổi theo một con sói. Họ nhìn thấy dấu chân của Nick, còn bọn yêu tinh thì chẳng để lại dấu vết gì.”

Tôi nuốt nước bọt rồi nói. “Lạ quá. Tất cả mọi thứ đều hết sức lạ lùng.”

“Sau đó Nick muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Và đột nhiên Nick muốn trở thành một hiệp sĩ bảo vệ thế giới. Lúc nào Nick cũng trông chừng mọi thứ, mọi lúc, ngay cả giờ nghỉ trưa, ở mọi nơi, ngay cả giảng đường, mọi hoạt động dã ngoại. Cái tin hai người bạn bị bắt cóc đã khiến nó hết sức đau khổ.”

Tôi gật đầu. “Nhưng còn mẹ cháu thì sao?”

Điều duy nhất có thể khiến nhu cầu của Vua yêu tinh dừng lại chính là hoàng hậu của hắn. Hắn đã sống quá lâu mà không có mẹ cháu. Giờ ngọn lửa tình trong hắn lại cháy lên mà.

Tiếng lửa kêu lép bép. Cả hai bà cháu cùng nhảy dựng lên. Điều đó không có trong kế hoạch.

“Vậy mẹ cháu ngủ với hắn để khiến hắn thôi không bắt những cậu bé nữa.”

Bà Betty xiết chặt tay tôi hơn và nói: “Đúng vậy.”

“Ôi trời ơi! Vậy hóa ra cháu là sản phẩm của một vụ cưỡng bức sao?”

“Vậy mẹ cháu tự nguyện? Mẹ cháu đồng ý làm điều đó?” Tôi hỏi tiếp.

“Bởi mẹ cháu buộc phải làm thế! Mẹ cháu đã hi sinh để cứu những đứa trẻ, Zara ạ. Đó là một hành động dũng cảm. Dù có phần dại khờ, nhưng vẫn là dũng cảm.”

“Nhưng bây giờ mọi thứ bắt đầu lặp lại vì Vua yêu tinh lại có nhu cầu đó”.

“Vậy khi nào mẹ cháu sẽ tới đây?”

“Tối nay. Khoảng 7h.”

“Vậy ông ta muốn mẹ cháu bởi khi ông ta biến mẹ cháu thành yêu tinh thì ông ta sẽ có lại sức mạnh của mình.” Tôi không muốn đặt câu hỏi mà chỉ muốn tìm hiểu sự thực.

Bà không trả lời mà đứng dậy và nói: “Ta sẽ xem có gì cho bữa điểm tâm.”

Tôi hào hứng. “Bà có cần cháu giúp không?”

“Không. Cháu ngồi nghỉ đi. Cháu có rất nhiều việc phải suy nghĩ đấy.”

Đây là lúc cần vạch ra kế hoạch. Tôi chậm rãi trình bày kế hoạch đã được vạch ra lúc ở bệnh viện. “Cháu nghĩ bà nên gọi điện sớm đi.”

Bà nhìn chằm chằm vào tôi. Chúng tôi nói chuyện như thể có máy nghe trộm đặt trong nhà. Ai mà biết được liệu bọn yêu tinh có nghe lỏm không, nhưng chúng tôi sẽ không cho chúng cơ hội.

“Cháu nghĩ là ta nên vào phòng để gọi điện.” Bà nói nhỏ lại. “Bà không chắc là để cháu ở đây một mình khi không có Nick sẽ an toàn đâu.”

Ý bà là: “Chúng ta thực hiện kế hoạch có Nick hay không?”

“Có”. Tôi nói. “Được mà bà. Cháu sẽ ổn thôi. Mọi thứ sẽ tốt đẹp cả.”

Bà quay trở lại hôn vào trán tôi. “Tốt quá, giờ cháu tôi đã ở nhà rồi.”

“Trở về nhà thật vui biết bao”. Tôi nói điều với một tình cảm thực sự.

Và tôi ngồi thừ ra, chẳng nghĩ gì về kế hoạch hay việc Nick đột ngột bỏ đi. Tôi chỉ nhớ cái cảm giác lúc môi anh chạm vào môi tôi. Tôi chỉ nhớ nụ hôn ấm áp nồng nàn ấy.

Một vài phút sau máy nhắn tin của bà tôi đổ chuông. Bà nhìn tôi rồi bước vào bắt mạch cho tôi. Thật buồn cười, tôi gẫy tay cơ mà, có phải bị bệnh tim đâu. Rồi bà lại sờ lên trán xem tôi có bị sốt không. Chắc hẳn tôi không sao vì sau đó bà đứng thẳng người lại, khoanh tay trước ngực.

“Xảy ra tai nạn nghiêm trọng trên đường đến Acadia. Có thể cần đến máy bay cứu hộ. Họ vừa gọi bà xong. Bà nghĩ bà phải đến đó. Cháu sẽ không sao chứ?”

“Vâng”. Tôi vớ lấy tờ báo mang tên “Tuyển tập Văn hóa Anh”. Tôi có quá nhiều bài tập về nhà phải làm, vì tôi đã nghỉ học hai ngày rồi. Tôi phải đuổi kịp chương trình.

Bà đập mạnh vào chiếc áo khoác đang treo trên cái móc ở cửa trước. “Bà đã gọi cho Nick. Nó sẽ đến đây trong vòng 10 phút nữa”.

“Anh ấy đang đến sao? Anh ấy không biến thành sói và tấn công mấy con cừu hay cái gì đó sao?”

Bà cười và nói: “Nó nóng tính, nhưng không ngốc nghếch đâu.”

Tôi chẳng nói gì thêm.

“Cháu đỏ mặt rồi kìa.” Bà chọc tôi.

“Bà lại làm cho cháu bực mình rồi.”

Bà mở cửa. Không khí lạnh ùa vào khiến ngọn lửa trong lò sưởi cháy mạnh hơn. “Nhưng cháu vẫn yêu bà phải không nào?”

“Dĩ nhiên rồi.” Tôi nói.

“Tốt. Cứ thoải mái đi nhé. Ta sẽ về sớm, nhưng không phải là quá sớm, cháu cần biết như vậy.”

“Cẩn thận nhé.” Bà dặn dò. Bà nháy mắt với tôi rồi ra cửa.

Ôi, những người bà!

Năm phút sau, Vua yêu tinh đến. Ông ta gõ cửa. Tôi biết Betty đã để ngỏ cánh cửa cho nên tôi không phải rời khỏi chiếc ghế.Tôi không mời ông ta vào. Ông ta tự đi vào nhà. Rõ ràng ông ta đã ở đây và đã giả làm bố tôi.

Ông ta vẫn mặc chiếc áo choàng đen giống như khi tôi nhìn thấy ông ta ở sân bay Boorleston bên ngoài tiệm ăn. Ông ta cao và trông nhợt nhạt. Mái tóc sáng màu, xoăn và được cắt gọn gàng. Đôi mắt ông ta sâu và đẹp như những mắt gỗ của những cây lớn vậy.

Tôi đông cứng người lại.

“Zara...”

Ông ta gọi tên tôi như vậy. Rồi như mọi khi, ông ta đóng cửa phía sau mình. Không khí lạnh vẫn ùa vào trong phòng. Tôi run lên.

“Con lạnh à? Bố sẽ cho thêm một khúc củi nữa vào lò.” Ông ta đi chéo qua căn phòng, mở cửa lò và cho thêm một khúc gỗ vào đó. Tàn lửa bay lên. Ông ta bắt lấy một cái, bóp nó và thả tay ra. Ông ta không hề bị bỏng.

Tôi lấy lại giọng. “Ông là ai?”

Ông ta hất đầu về phía tôi. Tay xoa vào nhau như để phủi bụi. “Con không biết ta à?”

“Tôi không nhận ra”. Tôi gần như là nói thật bởi vì tôi biết những điều cơ bản về ông ta nhưng không hề biết bản chất thật. Còn lâu tôi mới có thể biết điều đó.

Tôi ngồi ngay ngắn lại trên chiếc ghế.

“Con đã nhìn thấy ta ở sân bay và ta đã gọi con trong rừng.” Ông ta nói. “Và khi bố nuôi của con chết, ta đã ở đó.”

“Ở chỗ cửa sổ đúng không?”

Ông ta gật đầu.

Chúng tôi dừng lại một phút vì thông tin đó. Bố nuôi ư? Chỉ khác bố thật một chút. “Ông đã giết ông ấy phải không?”

“Dĩ nhiên là không rồi”

“Thật sao?”

Ông ta nghịch nghịch hòn than, tung qua tung lại giữa hai lòng bàn tay. Cảnh tượng trông sẽ rất tuyệt vời nếu như nó không quá quái đản như vậy.

“Ông theo dõi tôi à?” Cuối cùng tôi hỏi. “Tại sao lại thế?”

“Bởi vì ta muốn lấy lại những gì là của ta”

“Tôi không phải là của ông.”

“Con là của ta. Sẽ luôn như vậy. Và sẽ mãi như vậy.”

“Thật vớ vẩn”

“Không phải thế sao? Nhìn lại mình đi Zara. Bố nghĩ con sẽ thấy điều này là đúng.”

“Không đúng. Tôi thấy ông bắt đầu tồi tệ giống như là tên lừa đảo Darth Vader trong bộ phim Star Wars. Và tôi biết ông đang cố tình làm tổn thương tôi.”

Ông ta lắc đầu và nghe ngóng xung quanh, “không bao giờ”.

“Vậy thì là cái gì? Giống như Darth hay là cố tình làm tôi tổn thương?”

“Cả hai”

Tôi đảo mắt. Tôi định tìm một thứ gì đó làm vũ khí. Có cái que cời lò sưởi nhưng nó ở xa quá. Có một cái đèn nhưng thực sự liệu tôi có thể làm được gì khi chỉ còn một tay lành lặn? Tôi cần kéo được hắn ra bên ngoài. Hắn đi lại gần hơn, giọng nói nghe ngọt ngào. “Tại sao con không quay lại với ta nhỉ? Ta sẽ không làm con đau đâu.”

“Quay lại đâu?”

“Nhà của ta”

“Ông có nhà sao?”

“Dĩ nhiên”

“Đó có phải là ngôi nhà thần tiên ma quái với tường làm bằng bánh gừng còn mái nhà làm bằng kẹo không? Hay là trong ngôi nhà đó Tinkerbell bay qua bay lại và sẵn sàng cho tôi ba điều ước phải không?”

Ông ta bật cười. “Không. Đó là một ngôi nhà lớn nằm trong rừng. Xung quanh nó là ảo ảnh. Mọi người sẽ không ai làm phiền chúng ta.”

“Ảo ảnh che giấu sự thật về ông”.

“Con đang dò xét đấy à?”

“Một chút thôi”

“Vậy thì quay về với ta”

“Tại sao? Làm thế ông sẽ lấy tôi làm mồi nhử mẹ tôi đến cứu à?”

“Điều đó không tốt à”

“Đúng vậy”

“Zara” Ông ta thở dài. Hơi thở phì cả ra ngoài. “Làm thế nào ta có thể làm cho con hiểu việc ta cần mẹ con. Nếu ta không có bà ấy thì sẽ có thêm nhiều cậu bé phải chết.”

“Điều đó thật ngớ ngẩn”.

“Không. Chính xác là như vậy.”

Tôi suy nghĩ một lát. “Nếu đúng thế thì tại sao Ian lại cố gắng để biến hoá tôi?”

Ông ta mất bình tĩnh. Khuôn mặt chuyển sang chút gì đó lo lắng, có cái gì đó gần giống như con người. “Con đã hôn hắn ta?”

“Gần như vậy. Betty đã giết hắn ta”

Ông ta gần như cười và đưa tay lên vuốt tóc. “Betty thật dữ tợn.”

“Có phải vì thế mà ông tránh bà khi bà ấy đang ở đây đúng không?”

“Ngay cả một yêu tinh cũng không muốn dính dáng đến một con hổ .”

Ông ta ném cục than hồng trong tay đi. Nó đã tan thành bụi.

“Có vẻ như ông có thể giải quyết được mọi việc?” Tôi nói.

“Cái này á?” Ông ta cười tự mãn. “Trò lừa thôi mà.”

Chúng tôi nhìn nhau chăm chú.

“Ian cố gắng biến hoá con vì hắn ta biết con sẽ là một hoàng hậu đầy quyền lực, một hoàng hậu mang máu của ta sẽ giúp hắn trở thành một vị Vua. Ian phù phép con bởi vì hắn nghĩ ta sẽ bắt giữ con làm của riêng.”

“Chuyện đó thật ghê tởm.” Tôi gắng giơ cái tay bó bột lên ngực. Nặng quá.

“Tôi đồng ý”

“Bọn chúng có nhiều không? Những yêu tinh phản bội như Ian và Meagan ấy?”

Ông ta gật đầu. “Giờ nhiều đến nỗi ta không còn đủ sức. Chúng có thể đánh hơi thấy điều đó. Chúng hợp nhau lại để cố gắng hạ gục ta, chiếm lãnh thổ của ta. Nhưng đó không phải là một cuộc chạy đua dễ dàng.”

“Rõ ràng”

“Con có một sự lựa chọn Zara ạ”.

Ông ta di chuyển thân hình gầy còm của mình và ngồi xuống ghế, bên cạnh tôi. Ông ta đặt bàn tay của mình lên bàn tay tôi. Ông ta vẫn còn mang hơi nóng của chiếc lò sưởi, giờ đã cháy gần hết, cảm giác ấm áp dễ chịu so với cái lạnh giá của vùng Maine và cái lạnh trong người tôi. “Chúng ta có thể quay lại ngôi nhà của ta và ta sẽ trả lời các câu hỏi của con. Chúng ta sẽ đợi mẹ con ở đó. Hoặc chúng ta có thể đợi ở đây đến khi cậu bé người sói xuất hiện. Đây là một trong những điều không tốt lành đâu.”

“Tại sao lại thế?” Tôi hỏi mặc dù tôi thậm chí không muốn hỏi.

“Bởi vì ta có con. Còn cậu bé người sói của con thì sao nhỉ? Nó trông có vẻ ngon miệng đó.”

Nỗi sợ hãi vì phải di chuyển hoặc đi lại.

Tôi đồng ý đi. Ông ta cười một cách hoan hỉ, giống như ông ta đã biết trước là sẽ thắng được tôi. “Ta rất vui!” Ông ta nói như một quý ông thực sự, hệt như là ông ta chưa từng đe doạ Nick bao giờ. Ông ta dẫn tôi ra khỏi nhà. Tôi hơi nhún vai. Thấy vậy ông ta cười, ngạc nhiên. “Ta sẽ không làm con đau đâu, Zara.”

“Không sai. Ông sẽ không làm tôi đau miễn là tôi hợp tác đúng không?”Tôi nói trong khi ông ta mở cánh cửa. Hơi lạnh ùa vào. Ông ta giúp tôi mặc áo choàng. Tôi chỉ có thể mặc một tay vào vì cái khuôn bột ở cánh tay bên bị gãy không cho vào được. Tôi cảnh giác nhìn vào khoảng không trung giữa những cánh rừng và tuyết. Tôi tìm xem có thấy dấu hiệu gì của Nick hay Betty không. “Chúng ta sẽ đến Sabaru à?”

“Không. Chúng ta sẽ chạy.”

Chạy không phải là một phần trong kế hoạch của tôi. Theo kế hoạch là phải dừng lại ngay ở đây.

“Tôi thực sự không có ý định chạy đâu.” Tôi cố gắng nói. “Vì cánh tay và vì tất cả mọi thứ”.

“Ta rất tiếc về cánh tay của con”

“Thật sao?”

Ông ta cắp ngược tôi lên như thể tôi không có trọng lượng vậy. Tôi dựa vào ngực ông ta và ông ta mang tôi đi như cách mà các chú rể đưa cô dâu qua ngưỡng cửa. Giờ ông ta không còn hơi ấm của lò sưởi nữa mà chỉ còn thấy lạnh. Ông ta có mùi của nấm. “Con có sợ độ cao không?”

Ông ta chỉ giữ cánh tay lành của tôi, và thậm chí không hề chạm đến cánh tay gãy. Thật nhẹ nhàng, nhanh chóng và tôi thậm chí không có thời gian để cưỡng lại hay nói bất kì điều gì. Rồi ông ta bay đi. Trên bờ vai ông, tôi chỉ thấy bóng lờ mờ của rừng cây và tiếng gió rít. Cây cối hiện lên mờ ảo khi chúng tôi bay lướt nhẹ qua chúng. Ông ta bay vèo vèo qua tuyết. Gió làm tóc tôi quất vào ngực ông ta. Tuyết rơi phủ cả lên mặt khi chúng tôi bay đi, càng ngày càng nhanh. Tốc độ này tôi luôn muốn đạt được mỗi khi tôi chạy, nhanh đến không thể tin được. Thật kinh ngạc và tuyệt vời! Thoắt cái đã dừng lại. Ông ta đặt tôi xuống trên một khu đất ghồ ghề và quang đãng nằm giữa những cây thông cao vút. Hơi thở của tôi gấp gáp.

“Ôi thật ngạc nhiên!” Tôi vội kêu lên.

“Con đang đỏ bừng lên kìa. Ta đã nghĩ rằng con ghét ta cơ mà.”

“Tôi ghét ông. Nhưng còn việc được bay thì không. Tôi đã từng đọc cuốn sách này một lần ở nơi...”

“Con đã đọc rồi?”

“Đúng vậy”

“Tốt. Bản thân ta cũng thích sách triết học. Thật tốt khi có một cô con gái đọc sách cho ta nghe.”

Tôi nuốt nước bọt, chuyển trọng lượng xuống chân. Mọi người sẽ không thể theo tôi đến nơi này vì không có dấu vết để lại. Tôi không thể tin là đã bay được. “Tất cả các yêu tinh có thể bay được không bởi vì tôi chưa được đọc về điều đó?”

“Chỉ có những yêu tinh mang dòng máu quý tộc mới bay được. Con cũng có thể bay.”

“Sẽ bay được nếu tôi trở thành yêu tinh đúng không?”

“Dĩ nhiên rồi” Ông ta chỉ vào đám đất hoang. “Đây là nhà của ta.”

“Đám đất hoang đó á?”

“Con không nhìn thấy ngôi nhà à?”

“Không”

Mặt ông ta không vui như thể tôi đã làm ông ta thất vọng. “Có một bức màn ảo ảnh bao quanh nó, nhưng vì con là con gái ta, lẽ ra con phải nhìn xuyên được qua nó chứ.”

“Vậy sao!” Tôi rùng mình. Những bông tuyết bay rơi xuống làm mặt ông ta trắng lên. “Người bình thường chỉ nhìn thấy những gì trước mắt, không nhìn thấy cái thực chất bên trong của nó. Chúng ta chẳng cần phải cố gắng nhiều lắm để che giấu con người về bản chất và bản thân chúng ta.”

“Ồ cảm ơn. Bài học 112 về yêu tinh đúng không?”

“Thật mỉa mai. Con không hề giống mẹ con chút nào. Khi bà ấy sợ bà ấy trở nên im lặng.”

Tôi thôi không cắn môi nữa. “Không, tôi không hề giống mẹ tôi.”

Ông ta thở dài. “Zara, con hãy cố nhìn xem ở đó thực sự là gì. Rồi chúng ta sẽ đi vào trong cho hết lạnh”

“Thấy rồi”

Tôi nhìn chằm chặp vào chỗ đất hoang. Khoảng cách đang biến đổi, một thứ ánh sáng lung tinh tỏa ra từ đó. Bất chợt một bông tuyết rơi lên mí mắt của tôi. Nó bắt đầu tan thành nước khiến tôi phải nhắm mắt lại. Rồi tôi mở mắt ra.

“Bụi à.” Tôi thì thầm.

Tôi có thể nghe thấy tiếng cười trong giọng nói của ông ta. “Giờ con có thể nhìn thấy nó rồi đúng không?”

“Không hiểu sao lúc nãy tôi lại không nhìn thấy?”

“Vì nó quá lộng lẫy mà!”

Đó không phải là một căn nhà. Nó là một lâu đài khổng lồ ba tầng với những khung cửa sổ vàng lớn ở mỗi tầng. Đó là các ván che được sơn và chát bằng một màu vàng mịn giống như những ngôi nhà cổ ở Battery, Borleston. Nó sừng sững một cách oai vệ. Những đường nét dường như hướng thẳng lên bầu trời. Nó không phô trương nhưng rộng, đầy tiền cổ và chè trong phòng khách và một sân bóng bầu dục ở vườn sau. Tôi quay đầu lại toan nói với ông ta về ngôi nhà nhưng tôi há hốc mồm, và lắp bắp.

“Con có thể trông thấy con người thật của ta không?” Ông ta cười.

Răng của ông ta nhọn hơn một chút. Nhưng đó không phải là bộ răng như lúc ông ta đưa tôi đi. Trên thực tế mắt ông ta màu bạc với đôi đồng tử màu đen. Da thì phát sáng như là lớp băng màu xanh. Ông ta cũng cao hơn và to hơn.

Cuối cùng tôi nói: “Tôi trông không giống ông.”

“Không. Con giống mẹ con.”

“Tôi có tóc của ông. Lúc nào mẹ tôi cũng nói ông ruồng rẫy chúng tôi nhưng không phải như thế đúng không?”

“Không. Bà ấy bỏ rơi ta.”

Mặt ông ta thoáng nét buồn. Mắt ông ta dường như nhỏ hơn. Rồi ông ta lại nhìn vào tôi. “Để ta đưa con vào trong cho khỏi lạnh.”

Tôi đi theo ông ta bởi vì tôi không biết nên làm gì nữa. Tôi đi theo vì tôi muốn Nick được an toàn và tôi vẫn hi vọng rằng kế hoạch mà tôi vạch ra dù thế nào thì vẫn cứ tiếp tục, bằng cách này hay cách khác mấy người đó vẫn theo dõi chúng tôi, đến được đây, tìm thấy tôi và Jay. Tôi muốn đi theo ông ấy vì tôi muốn xem bố tôi là cái thứ quỷ quái gì. Vâng, đúng là như vậy. Bố tôi!

Cánh cửa lớn bằng gỗ gụ phía trước mở ra. Ông ta dẫn tôi đến sảnh trước. Từng bước một. Hình như có mùi của rượu vang, thịt bò và nấm. Ánh sáng rực rỡ chiếu lên từ nền nhà làm bằng đá cẩm thạch. Có rất nhiều người đứng xếp hàng quay lưng lại với các bức tường được phủ kín. Hầu hết bọn họ mặc quần áo bình thường, nhưng một số mặc đồ khiêu vũ. Chúng cúi chào, lần lượt từng người một cho đến hết. Phải có đến một trăm người. Nhưng chúng không phải là người. Răng của chúng nhọn như răng cá mập. Da của chúng xanh nhạt và chân thì dài hơn bình thường. Hai đầu gối tôi run lên.

“Quần thần của ta, các vị quân thần của bóng tối.” Vị Vua tuyên bố. “Xin mời đứng dậy”.

Bọn yêu tinh đứng thẳng dậy. Tôi không biết phải làm gì. Tôi khẽ vẫy tay chào khi những tên yêu tinh mắt bạc ấy nhìn chằm chặp vào tôi.

“Chúng ta sẽ gặp nhau ở phòng bầu dục phía sau”. Ông ta nói và dẫn tôi đi vào qua một cánh cửa phụ. Các yêu tinh tản ra trước khi ông ta đóng cửa.

“Đấy là tất cả số yêu tinh đấy ạ?” Tôi hỏi.

“Không. Đó chỉ là hầu hết số yêu tinh trong vùng này thôi. Tất cả đều thuộc quyền của ta.”

“Còn có cả khu vực khác nữa sao?”

“Dĩ nhiên”

“Đúng vậy”. Tôi đi lại phía cửa sổ và chăm chú nhìn lên tuyết.

“Ta sẽ để con ở đây đợi mẹ con” Ông ta nói. “Ta cần chuẩn bị vài thứ. Cứ thoải mái dạo chơi khắp nhà, Zara, nhưng ta e là con sẽ không thể ra khỏi đây được”.

“Vậy tôi là một tù nhân à?”

“Một vị khách”

“Khách thì có thể đi chứ”, tôi nói. Tôi đối diện với ông ta. “Tôi muốn gặp Jan Dahlberg”. Ông ta lưỡng lự. “Cậu ta ở trên gác. Hai dãy bậc cầu thang. Cửa thứ ba bên phải. Đây không phải là một ý kiến hay đâu Zara. Nhưng ta không thể che giấu việc ta cần làm và cái ta muốn”.

Ngay khi ông ta vừa ra khỏi cửa, tôi đếm tới 60 và cũng bắt đầu đi. Tôi đi bộ lên những cầu thang bằng cẩm thạch trắng với những tấm thảm trang trí màu đỏ của Apganixtan. Hết một dãy bậc cầu thang. Một cái nữa. Tôi đi qua những tên yêu tinh. Có tên yêu cứ nhìn tôi trừng trừng và có tên cứ hếch mũi lên hít hà. Động tác của chúng nhẹ nhàng hơn nhiều so với con người nhưng mắt thì rất dữ tợn. Chúng nhìn tôi như thể nhìn con mồi. Một số con sờ cả vào tay tôi, tóc tôi rồi thì thầm “công chúa, công chúa”. Tất cả những gì tôi có thể làm là cố không lao ra khỏi đó và hét lên. Thay vào đó, tôi cứ tiếp tục đi lên tầng ba. Tôi cố gắng đếm số cửa để giữ tập trung và trấn tĩnh lại. Tôi bước tiếp đến cái cửa mà Jay Dahlberg có thể đang ở sau đó. Đó là một cái cửa gỗ bình thường với cái tay cầm làm bằng vàng khắc biểu tượng thần linh giống như những con chữ. Tôi tự hỏi có bao nhiêu tù nhân đang bị giam giữ phía sau những cánh cửa trông bình thường này. Hít một hơi thật sâu, tôi vặn chốt và mở ra. Tôi thấy Jay ở đó, cả người bị trói chặt trên tấm khăn trải giường. Tay cậu ấy đầy những vết cắn và chỉ mặc độc một chiếc quần rộng với một cái áo phông.

“Trời ơi, Jay!” Tôi thì thầm thốt lên. Tôi bước vào và đóng cửa lại. Cậu ấy không hề nhúc nhích. Tôi bước nhẹ nhàng qua tấm thảm lông, một tấm thảm được dệt bằng tay có xuất xứ từ phương Đông. Cậu ấy không cử động khi tôi sờ vào tay ngay chỗ năm vết rách trên da cậu. Chắc hẳn chúng đã hút máu của cậu ấy. Da cậu ấy co rúm lại khi ngón tay tôi chạm vào. Da cậu xanh nhợt dưới ánh sáng huỳnh quang.

“Jay à” Tôi gọi và chạm tay vào cậu ấy mạnh thêm một chút nữa. “Jay?”

Cậu ấy rên lên. Hàng mi động đậy rồi mở mắt ra. Môi cậu ấy bị nứt nhưng vẫn cố gắng mấp máy được. “Chị là...”

“Cô gái. Chị là cô gái mới về trường” Tôi nói thay cậu ấy. “Chị sẽ cởi trói cho cậu và đưa cậu ra khỏi đây”. Đôi mắt đầy kinh ngạc của cậu ấy từ từ mở to. “Chị không thể làm được đâu. Còn bọn yêu tinh thì sao”.

“Chị biết tất cả mọi điều về bọn yêu tinh ấy rồi”. Tôi nói trong khi tiếp tục cởi nút thắt trói chặt chân cậu ấy. “Chị không thèm chấp chúng. Chị sẽ đưa cậu ra khỏi đây”.

Tôi bắt đầu cởi các nút trói bao quanh tay Jay nhưng thật khó khăn cho tôi khi phải mang cái nẹp trên tay. Cuối cùng tôi cũng cởi được và nhẹ vòng cánh tay lành lặn của tôi quanh thắt lưng cậu ấy. “Cậu có thể đứng dậy được không?”

“Chắc chắn rồi” Jay nói. Nhưng cậu ấy cũng loạng choạng mất một lát khi đứng dậy. “Xin lỗi”.

“Cậu có thể dựa vào chị. Không sao đâu. Dù có rất nhiều tay vịn cầu thang”, tôi nói, “Chúng ta sẽ đi từ từ thôi”.

Khi cậu ấy dừng lại thì chúng tôi cũng gần ra đến cửa. “Chị là...”.

“Zara”.

Phải ráng sức cậu ấy mới nói được. Người cậu ấy run rẩy tách khỏi tay tôi ngay cả khi cậu ấy vẫn cần tôi giữ chặt. “Chúng chém em, liếm máu của em. Và rồi tất cả những gì chúng làm, nó giống như là...như là hút linh hồn người ta vậy. Hắn ta...có thể làm thế với chị đấy”.

“Được rồi”, tôi nói, “Chị sẽ ổn mà. Cậu cũng sẽ ổn thôi. Sẽ không còn ai làm cậu đau đâu, được chứ? Sẽ không ai làm thế với cậu khi chị vẫn còn trông chừng. Bây giờ chúng ta hãy cứ ra khỏi đây đã”.

Tôi mở cửa và nghe ngóng. Không có gì.

“Chờ chút”, tôi thì thầm, “cậu có nhìn thấy bạn nào khác quanh đây không?”

Jay cố nhích môi, “Không”.

“Một cậu bé ấy? Một cậu bé người Beardsley ấy?”

“Chúng nói cậu ấy chết rồi”.

Nỗi tức giận nổi lên trong tôi, kéo theo cả cơn đau ở bên cánh tay bị gãy. “Chị sẽ đưa cậu ra khỏi đây”. Chúng tôi bắt đầu đi xuống đại sảnh. Tôi nghĩ đến tất cả những bậc cầu thang. Tôi nghĩ đến tất cả lũ yêu tinh. Tôi không quan tâm.

Nhận xét